Mùa xuân đến, nhưng không mang theo hơi ấm cho bà nội của Tô Miên. Sức khỏe của bà suy sụp nhanh chóng ngay khi những bông hoa lê đầu tiên chớm nở. Thế nhưng, bà vẫn kiên quyết yêu cầu Diệc Thành đưa bà lên thị trấn để mua một thứ.
Đó là một buổi chiều nắng nhạt, Diệc Thành dùng xe thồ chở bà đi. Khi trở về, bà đưa cho Tô Miên một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là một chiếc bút máy bằng đồng rất đẹp. "Đây là quà bà tặng con để đi thi. Ngày xưa, ông nội con bảo, cái bút cũng giống như cái cày của người nông dân. Cày giỏi thì mới có thóc ăn, viết giỏi thì mới có tương lai. Con cầm lấy."
Tô Miên nhận quà mà nước mắt lưng tròng. Cô biết để mua được chiếc bút này, bà đã phải chắt chiu từ những đồng tiền bán trứng, bán rau suốt nhiều tháng trời.
Cùng lúc đó, vườn táo của Diệc Thành đón một vị khách đặc biệt. Đó là một chuyên gia nông nghiệp từ thành phố xuống. Sau khi nếm thử những quả táo chín muộn của Diệc Thành, ông ta thốt lên: "Cậu trai trẻ, táo của cậu có hương vị rất đặc biệt. Có lẽ là do khí thổ vùng này và cả cách cậu chăm sóc nữa. Tôi muốn ký hợp đồng bao tiêu dài hạn để đưa táo của cậu vào các siêu thị cao cấp ở Bắc Kinh và Thượng Hải."
Tin vui đến với Diệc Thành đúng vào lúc anh lo lắng nhất về kinh phí. Anh chạy ngay sang báo cho Tô Miên. Hai người đứng giữa vườn táo, nơi những mầm xanh đang vươn mình mạnh mẽ. "Miên ơi! Anh thành công rồi! Anh có tiền lo cho em đi học, và có tiền thuê bác sĩ tốt nhất cho bà nội rồi!"
Họ ôm lấy nhau, một cái ôm thuần khiết của những người đã cùng nhau đi qua gian khó. Trong khoảnh khắc ấy, Tô Miên thấy thế giới này thật kỳ diệu. Cô thấy những nỗ lực của mình và Diệc Thành giống như những hạt mầm lặn sâu dưới lòng đất lạnh lẽo, cuối cùng cũng đã chờ được ngày mặt trời tỏa nắng.
Nhưng cũng trong chính cái ngày vui ấy, Tô Miên phát hiện ra một sự thật đau lòng. Gia đình cha mẹ cô, sau khi nghe tin cô có tiền bản quyền và Diệc Thành sắp giàu to, đã bắt đầu âm mưu một chuyện khác. Họ tìm đến Diệc Thành, yêu cầu anh phải đưa cho họ một số tiền lớn nếu muốn họ để yên cho Tô Miên đi thi.
"Cậu yêu nó chứ gì? Muốn nó đi Bắc Kinh chứ gì? Vậy thì chi tiền ra đây. Nếu không, tôi sẽ lên trường nó quậy phá, nói nó là đứa con bất hiếu, để xem cái trường đại học nào dám nhận nó!" – Tiếng cha cô vang lên đầy đê tiện trong ký ức của Diệc Thành.
Diệc Thành không kể chuyện này với Tô Miên. Anh lặng lẽ bán đi một phần diện tích vườn táo đang lên xanh tốt để lấy tiền đưa cho họ, với điều kiện duy nhất: "Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa."
Anh sẵn sàng trở thành một kẻ nghèo đi một chút, miễn là bầu trời của Tô Miên được trong xanh.