MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ AiChương 8: KHI MÙA ĐÔNG NÉP SAU CÁNH CỬA

Vườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ Ai

Chương 8: KHI MÙA ĐÔNG NÉP SAU CÁNH CỬA

726 từ · ~4 phút đọc

Mùa đông năm lớp 12 ở vùng núi Vân Nam không giống với bất kỳ mùa đông nào Tô Miên từng trải qua. Nó không chỉ mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt từ những đỉnh núi phủ tuyết xa xôi, mà còn mang theo một nỗi lo âu vô hình cứ ám ảnh cô trong từng giấc ngủ.

Hằng ngày, Tô Miên thức dậy từ lúc năm giờ sáng. Ánh đèn dầu leo lét soi bóng cô gái nhỏ gầy gò trên vách nứa. Cô vừa ôn bài, vừa nghe tiếng thở khò khè của bà nội ở giường bên cạnh. Cơn bão mùa thu đi qua đã để lại cho bà trận ốm kéo dài. Bà nội giờ đây như một chiếc lá khô chỉ chờ một cơn gió mạnh là có thể lìa cành, nhưng trước mặt cháu gái, bà vẫn cố gắng nở nụ cười móm mém: "Miên à, con đừng nhìn bà mãi thế, lo mà học đi. Bà chỉ hơi nhức mỏi xương khớp thôi, già ai chẳng thế."

Tô Miên biết bà nói dối. Cô thấy những bát thuốc bắc đắng ngắt bà uống mỗi ngày không còn tác dụng nhiều nữa. Cô thấy những lần bà lén giấu chiếc khăn tay có vệt máu đỏ tươi vào trong gối. Những lúc ấy, tim Tô Miên thắt lại, cô chỉ muốn vứt hết sách vở để ở nhà chăm bà. Nhưng mỗi lần cô có ý định đó, bà lại mắng: "Con mà bỏ học, là con giết bà đấy!"

Trong khi đó, ở bên kia hàng rào, Tô Diệc Thành đang bước vào một cuộc chiến khác. Vườn táo của anh đã bắt đầu cho trái ngọt lứa lớn. Để có tiền mua thuốc cho bà nội và chuẩn bị lộ phí cho Tô Miên, Diệc Thành hầu như không có thời gian để ngủ. Sáng anh lên đồi, chiều anh lại chạy xe thồ chở hàng ra thị trấn.

Có một buổi tối muộn, khi tuyết bắt đầu rơi lác đác, Diệc Thành sang nhà. Anh mang theo một chiếc khăn len màu đỏ tươi, trông nó thật lạc lõng nhưng ấm áp giữa gian nhà cũ kỹ. "Này Miên, đeo thử xem có ấm không? Anh mới mua ở trên huyện đấy. Người bán bảo màu này là màu may mắn, em đeo vào đi thi chắc chắn sẽ đỗ."

Tô Miên cầm chiếc khăn, cảm nhận sự mềm mại trên đầu ngón tay. Cô nhìn vào đôi bàn tay của Diệc Thành, chúng đã nứt nẻ, thô ráp và đầy những vết sẹo mới do làm việc quá sức. "Anh Thành... sao anh cứ phải vất vả vì em mãi thế? Anh nhìn tay anh kìa."

Diệc Thành vội rụt tay vào túi áo, cười hì hì để xua đi sự ngại ngùng: "Vất vả gì đâu. Anh làm vì anh thích mà. Với lại, vườn táo của anh năm nay được giá lắm. Một thương lái ở Côn Minh đã hứa sẽ thu mua toàn bộ để xuất khẩu sang Đông Nam Á. Lúc đó anh sẽ là ông chủ lớn, em không cần phải lo lắng gì nữa."

Tô Miên nhìn anh, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Cô biết anh đang gồng gánh tất cả những gánh nặng trên vai để cô có thể thảnh thơi bay về phía trước. "Anh Thành, em... em đã nhận được thư trả lời của nhà xuất bản ở Bắc Kinh. Họ muốn ký hợp đồng dài hạn với em cho cuốn tiểu thuyết tiếp theo. Họ đã gửi trước một ít tiền bản quyền."

Diệc Thành vui mừng đến mức nhảy cẫng lên, anh nắm lấy vai cô: "Thật sao? Đấy, anh đã bảo mà! Em sinh ra là để làm nhà văn lớn. Bắc Kinh đang đợi em, Tô Miên ạ."

Đêm đó, dưới ánh sáng của chiếc khăn len đỏ và hy vọng về một tương lai tươi sáng, họ ngồi bên bếp lửa, cùng nhau vẽ ra viễn cảnh về một ngày Tô Miên đứng trước cổng Đại học Bắc Kinh, và Diệc Thành sẽ gửi cho cô những thùng táo ngon nhất từ quê nhà. Nhưng giữa những tiếng cười ấy, tiếng ho của bà nội từ buồng trong vẫn thỉnh thoảng vang lên, như một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của thời gian.