Đó là một buổi chiều tối khi mây đen kéo kín bầu trời, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ vào vùng núi này. Cha mẹ Tô Miên đột ngột xuất hiện tại nhà bà nội. Lần này, họ không say rượu, nhưng vẻ mặt nghiêm trọng và lạnh lùng của họ còn đáng sợ hơn.
"Miên, ba mẹ đã nhận lời dạm ngõ của nhà ông chủ tiệm vàng trên thị trấn cho con rồi," – Mẹ cô mở lời, mắt tránh nhìn thẳng vào cô.
Tô Miên sững sờ, cuốn sách cô đang cầm trên tay rơi xuống sàn nhà. "Mẹ nói gì cơ? Con còn chưa tốt nghiệp cấp ba, con còn phải thi đại học!"
Ba cô đập bàn cái rầm: "Học thế là đủ rồi! Viết lách dăm ba cuốn sách thì kiếm được bao nhiêu? Nhà người ta giàu có, người ta hứa sẽ lo cho thằng Bảo sau này đi du học. Con là chị, con phải biết hy sinh cho em mình chứ!"
Bà nội nghe xong, tức đến mức lên cơn ho sặc sụa. Tô Miên vừa vuốt lưng cho bà vừa hét lên: "Con không đi đâu hết! Ba mẹ không có quyền bán con!"
"Mày nói ai bán? Đây là lo cho tương lai của mày!" – Ba cô định xông vào tát cô, nhưng một bóng người đã chắn ngang giữa họ.
Diệc Thành không biết đã đứng đó từ lúc nào. Gương mặt anh đanh lại, đôi mắt hừng hực lửa giận mà Tô Miên chưa từng thấy trước đây. "Hai bác về cho. Ở đây không ai gả Miên đi đâu cả."
"Thằng ranh con, việc nhà tao can dự gì đến mày?" – Ba Tô Miên quát.
Diệc Thành không hề lùi bước: "Việc của Tô Miên là việc của cháu. Nếu hai bác thiếu tiền lo cho em Bảo, cháu sẽ làm việc trả thay. Nhưng nếu hai bác còn ép cô ấy, cháu sẽ báo công an trên thị trấn về tội cưỡng ép kết hôn trẻ vị thành niên đấy!"
Sự cứng rắn của Diệc Thành khiến hai người kia chột dạ. Ở cái làng này, Diệc Thành tuy nghèo nhưng có tiếng là người làm được nói được, lại được ông trưởng thôn nể trọng vì giỏi giang. Họ hậm hực bỏ đi, không quên để lại những lời chửi rủa cay nghiệt.
Đêm đó, cơn bão thực sự đổ ập xuống. Gió rít qua khe cửa, mưa xối xả như muốn cuốn trôi tất cả. Trong nhà, bà nội nằm trên giường, hơi thở mệt nhọc. Tô Miên ngồi bên cạnh, nắm chặt tay bà. Diệc Thành đứng ngoài hiên, lẳng lặng gia cố lại những chỗ mái lá bị dột.
"Miên này," – Bà nội thầm thì, giọng yếu ớt, "Dù có chuyện gì xảy ra, con cũng phải thi vào Bắc Kinh. Đừng vì bà, đừng vì ai mà dừng lại. Đời con phải khác..."
Tô Miên khóc không thành tiếng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, qua màn mưa trắng xóa, cô thấy bóng lưng của Diệc Thành đang gồng mình chống chọi với cơn bão để bảo vệ căn nhà nhỏ này. Cô chợt nhận ra rằng, để đổi lấy những trang viết bình yên của cô, có những người đã phải đứng ra chắn gió che mưa bằng cả cuộc đời họ.
"Anh Thành," – Cô gọi nhỏ qua cửa sổ. Diệc Thành quay lại, lau nước mưa trên mặt, cười hiền: "Vào ngủ đi Miên. Sắp sáng rồi. Bão sẽ tan thôi."
Nhưng Tô Miên biết, cơn bão trong lòng cô chỉ mới bắt đầu. Năm học lớp 12 đang đến gần, và đó sẽ là năm học khó khăn nhất, đẫm nước mắt nhất trong cuộc đời cô.