Lên cấp ba, Tô Miên phải chuyển ra ở trọ trên thị trấn để thuận tiện cho việc học. Đó là một căn phòng nhỏ xíu, ẩm thấp, nằm sâu trong một con ngõ hẹp. Nhưng với Tô Miên, đó là thiên đường, vì ở đó cô có sự yên tĩnh tuyệt đối để viết.
Sau thành công của truyện ngắn đầu tiên, Tô Miên bắt đầu viết đều đặn hơn. Cô viết về những con đường mòn ở quê, viết về mùi thơm của đất sau cơn mưa, và cả những nỗi buồn không tên của tuổi mới lớn. Những bản thảo của cô được viết tay nắn nót trên những trang giấy kẻ ngang, gửi đi trong những phong bì dán kín bằng tất cả hy vọng.
Một ngày cuối tuần, khi cô về thăm bà nội, bà đưa cho cô một bưu kiện lớn. "Có ông nào ở nhà xuất bản gửi về đấy, bà không dám mở."
Tô Miên run rẩy bóc bưu kiện. Bên trong là mười cuốn sách mới tinh, thơm mùi mực in. Tên tác giả in trên bìa là Tô Miên, với tựa đề: "Dưới Bóng Cây Lê Gầy". Đây là tập truyện ngắn đầu tay của cô, tập hợp những bài viết cô đã chăm chút suốt hai năm qua.
Cô ôm cuốn sách vào lòng, nước mắt trào ra. Cô chạy ngay sang nhà Diệc Thành. Lúc đó anh đang ở ngoài vườn, người lấm lem bùn đất vì vừa mới bón phân cho cây. Thấy cô chạy đến, anh ngơ ngác: "Có chuyện gì thế Miên? Sao lại khóc?"
Cô không nói nên lời, chỉ chìa cuốn sách ra trước mặt anh. Diệc Thành sững sờ. Anh lau vội bàn tay vào vạt áo cho sạch rồi mới dám chạm vào cuốn sách. "Sách của em đây sao? Thật sự là sách của em?"
Anh lật từng trang, tay run run. Dù không hiểu hết những từ ngữ hoa mỹ cô dùng, nhưng anh nhận ra thấp thoáng trong những câu chuyện ấy là hình bóng của bà nội, của những mùa hoa lê, và cả bóng dáng một chàng trai luôn đứng đợi ở đầu làng.
"Đoạn này... có phải là viết về anh không?" – Diệc Thành chỉ vào một đoạn miêu tả về người hàng xóm với túi táo rừng.
Tô Miên đỏ mặt, gật đầu nhẹ. Diệc Thành bật cười, một điệu cười hạnh phúc và tự hào chưa từng thấy. "Thế này thì anh phải giữ kỹ cuốn sách này thôi. Sau này em nổi tiếng, anh sẽ mang ra khoe với cả làng rằng tác giả đại tài này từng ăn táo nhà tôi đấy!"
Nhuận bút từ cuốn sách đầu tay cộng với tiền tiết kiệm từ các bài báo lẻ đã giúp Tô Miên có một số vốn nhỏ. Lần đầu tiên trong đời, cô thấy mình không còn là gánh nặng của bà nội. Cô mua cho bà một chiếc đệm mới êm ái hơn, mua cho Diệc Thành một chiếc đài radio để anh nghe tin tức thời tiết mỗi khi ra đồng.
Cuộc sống dường như đã bắt đầu mỉm cười với cô gái nhỏ. Nhưng cuộc đời vốn không bao giờ bằng phẳng. Những thành công đầu đời của cô càng làm bùng lên ngọn lửa đố kỵ từ phía gia đình cha mẹ ruột. Khi biết cô có sách xuất bản và có tiền, họ lại kéo đến, lần này không chỉ là đòi tiền, mà còn mang theo một yêu cầu tàn nhẫn hơn.