MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Miện Lá ChuốiChương 6

Vương Miện Lá Chuối

Chương 6

990 từ · ~5 phút đọc

Mùa nắng gắt vừa qua cũng là lúc cánh đồng xóm Chùa thay chiếc áo xanh con gái bằng một màu vàng ruộm, nhấp nhô như những sóng vàng dưới chân đê. Mùa gặt về, làng xóm rộn ràng hẳn lên bởi tiếng máy tuốt lúa xình xịch và tiếng gọi nhau í ới từ lúc tờ mờ sáng. Nhưng với lũ trẻ chúng tôi, mùa gặt không chỉ là mùa của hạt thóc, mà còn là mùa của những "pháo đài" khổng lồ: Những đống rơm vàng.

Rơm mới gặt xong được phơi sấy qua vài nắng, thơm nồng nàn một mùi hương rất lạ – mùi của nắng, của đất và của mồ hôi. Cha tôi cùng chú Sáu Rèn khéo léo đánh rơm thành những cây rơm cao vút, bụng phình to, đầu nhọn hoắt như những chiếc nấm khổng lồ dựng đứng giữa sân đình.

"Đứa nào mà leo lên cây rơm làm đổ là ăn roi nghe chưa!" – Tiếng cha tôi quát vọng ra, nhưng ông thừa biết, lời răn đe ấy chẳng khác nào một lời thách thức đầy mời gọi đối với ba đứa tôi.

Chiều hôm ấy, khi nắng bắt đầu nhạt màu, đổ bóng dài trên sân đình rộng thênh thang, thằng Đen đề xuất một trò chơi kinh điển: Trốn tìm trong đống rơm.

"Luật cũ nhé: Đứa nào bị tìm ra đầu tiên phải bao cả bọn một chầu kẹo mạch nha của ông cụ bán dạo đầu xóm!" – Thằng Đen vừa nói vừa nhanh tay oẳn tù tì. Kết quả, cái Tí đen đủi phải làm người đi tìm. Nó phụng phịu nhắm mắt lại bên gốc đa, bắt đầu đếm: "Một... hai... ba... mười... hai mươi..."

Tôi và thằng Đen như hai con chuột nhắt, nhanh thoăn thoắt lao về phía đống rơm khổng lồ nhà cụ Thừa. Thằng Đen có kinh nghiệm hơn, nó tìm một khe hở nhỏ ở sát chân đống rơm rồi chui tọt vào trong, sau đó khéo léo lấp rơm lại như chưa từng có ai ở đó. Tôi thì táo bạo hơn, tôi trèo lên lưng chừng đống rơm, nơi người ta vừa mới dỡ ra một ít để cho trâu ăn, tạo thành một cái hốc sâu hun hút.

Chui vào lòng rơm, thế giới bỗng chốc trở nên tối lờ mờ và cực kỳ ấm áp. Mùi rơm khô sặc sụa xộc vào mũi khiến tôi suýt nữa thì hắt hơi. Tôi nín thở, nằm im thin thít, cảm nhận những cọng rơm khô đâm nhẹ vào da thịt ngứa ngáy. Qua những kẽ hở li ti của sợi rơm, tôi thấy cái Tí đang lò dò bước tới. Nó đi rón rén, đôi mắt đảo liên tục.

"Cuội ơi... Đen ơi... Tớ thấy hai cậu rồi nhé! Ra đi không tớ bảo u cậu đấy!" – Cái Tí dùng chiêu khích tướng quen thuộc.

Tôi nín cười đến đỏ cả mặt. Cách đó không xa, tôi thấy đống rơm chỗ thằng Đen hơi động đậy. Một cái đầu đen nhẻm thò ra định trêu cái Tí, nhưng vừa thấy nó quay lại, thằng Đen lại thụt đầu vào nhanh như cắt. Cái Tí đi vòng quanh đống rơm, thỉnh thoảng lại thọc tay vào đống rơm một cách vô vọng.

"Á!" – Bỗng cái Tí hét lên một tiếng nhỏ.

Tôi giật mình, định nhào ra xem có chuyện gì, nhưng lại khựng lại vì nghĩ nó đang lừa mình. Thế nhưng, tiếng của nó bắt đầu run rẩy: "Cuội ơi... có cái gì... cái gì động đậy ở dưới chân tớ này!"

Nghe giọng nó thật sự sợ hãi, tôi và thằng Đen cùng lúc xô rơm chui ra. Hóa ra, chẳng có con ma hay con rắn nào cả, chỉ là một chú chó vàng nhỏ của nhà ai đó cũng đang chui vào đống rơm tìm chỗ ngủ trưa, bị cái Tí dẫm phải đuôi nên nó mới sủa lên một tiếng rồi chạy mất dạng.

Ba đứa nhìn nhau, rồi chẳng ai bảo ai, tất cả cùng lăn lộn trên đống rơm mà cười sặc sụa. Tiếng cười giòn tan vang vọng trong hoàng hôn đỏ rực. Rơm bám đầy trên tóc cái Tí, bám vào áo may ô của thằng Đen và chui cả vào trong miệng tôi.

Chúng tôi nằm ngửa trên đống rơm, nhìn lên bầu trời đang chuyển dần sang màu tím thẫm. Thằng Đen vắt tay sau đầu, giọng nó bỗng trở nên trầm ngâm: "Này, tụi mày có thấy mùi rơm giống mùi của nhà mình không? Cha tao bảo, chừng nào còn mùi rơm, chừng đó làng mình còn ấm no."

Tôi hít một hơi thật sâu cái mùi nồng đượm ấy. Đúng thật, mùi rơm không sang trọng, không thơm nức nở như hoa bưởi, hoa chanh, nhưng nó mang lại một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Nó là mùi của thành quả lao động, là công sức của cha mẹ sau những ngày dầm mưa dãi nắng ngoài đồng.

"Sau này đi xa, tớ chắc chắn sẽ nhớ cái mùi này nhất," cái Tí khẽ nói, tay nó bứt một cọng rơm khô rồi đưa lên mũi ngửi.

Trò chơi trốn tìm kết thúc mà chẳng có ai phải bao kẹo mạch nha, vì cả ba đứa đều bị "lộ diện". Nhưng trong lòng chúng tôi, đống rơm vàng không chỉ là nơi ẩn nấp trong trò chơi, mà còn là một pháo đài của tình bạn, nơi lưu giữ những bí mật nhỏ bé và những ước mơ giản đơn của tuổi thơ.

Khi những ánh đèn dầu bắt đầu thắp sáng sau những ô cửa sổ xóm Chùa, chúng tôi mới lục tục kéo nhau về. Bước chân đứa nào cũng nhẹ bẫng, dù toàn thân vẫn còn ngứa ngáy vì bụi rơm. Trên vai tôi, mùi nắng và mùi rơm vẫn còn vương vấn, như muốn theo tôi vào tận trong giấc ngủ sâu.