MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Miện Lá ChuốiChương 8

Vương Miện Lá Chuối

Chương 8

1,026 từ · ~6 phút đọc

Sau những ngày nắng nung người, không khí ở xóm Chùa bỗng trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Những đám mây đen từ phía chân trời xa xôi bắt đầu lừng lững kéo về, xám xịt và nặng nề như những tảng đá khổng lồ. Gió từ sông thổi vào lồng lộng, mang theo mùi nồng nàn của đất bụi bốc lên sau những ngày hạn hán. Cây đa đầu làng bắt đầu rùng mình, lá khô bay lả tả trong không trung như một trận cuồng phong nhỏ.

"Mưa rồi! Mưa rồi tụi bây ơi!"

Tiếng thằng Đen gào lên át cả tiếng sấm rền vang phía xa. Nó đang đứng giữa sân nhà, hai tay giang rộng chờ đợi. Rồi, một giọt, hai giọt... những giọt mưa to và nặng như hạt ngô bắt đầu rơi xuống, đánh bộp bộp trên những tàu lá chuối ngoài vườn. Chỉ trong nháy mắt, cả không gian bị xóa nhòa bởi một màn nước trắng xóa. Mưa rào miền quê không giống mưa phùn phố thị, nó dữ dội, xối xả và mang theo một sức sống mãnh liệt.

"Cuội ơi, Tí ơi! Mang 'hạm đội' ra đi!" Thằng Đen hét lên, giọng nó lẫn trong tiếng mưa gầm gào.

Tôi và cái Tí đã chuẩn bị sẵn từ sáng. "Hạm đội" của chúng tôi thực ra là những chiếc thuyền được gấp từ giấy vở cũ, thậm chí là từ những tờ lịch cũ màu mè mà u tôi quý như vàng. Chúng tôi đã cẩn thận bôi một lớp nhựa cây hoặc nến chảy dưới đáy thuyền để chúng không bị thấm nước quá nhanh.

Cái Tí mặc một chiếc áo mưa ni-lông vàng rực, còn tôi và thằng Đen thì cứ thế để ngực trần, mặc cho những hạt mưa quất vào da thịt mát lạnh đến tê người. Ba đứa tụm lại bên rãnh nước chảy xiết dọc theo con ngõ. Nước mưa cuồn cuộn đổ từ sân ra ngõ, tạo thành một dòng sông nhỏ hung dữ với những xoáy nước li ti.

"Thuyền của tớ là 'Đại bàng biển'!" Thằng Đen thả một chiếc thuyền bằng giấy bìa cứng màu nâu xuống. Nó lao đi vun vút, vượt qua những "ghềnh" đá là những viên sỏi nhỏ.

"Còn của tớ là 'Cánh én hồng'!" Cái Tí thả chiếc thuyền xếp từ tờ giấy thủ công màu hồng nhạt. Nó nhỏ xíu, dập dềnh nhưng lại rất dai sức.

Tôi thả chiếc thuyền cuối cùng, một chiếc thuyền to nhất, gấp bằng tờ báo cũ của ông giáo. Tôi gọi nó là "Viễn Chinh". Ba chiếc thuyền nối đuôi nhau lao đi trong dòng nước đục ngầu. Chúng tôi chạy dọc theo bờ ngõ, vừa chạy vừa hò hét cổ vũ.

"Vượt qua khúc cua đó đi! Cố lên Cánh én hồng!" Cái Tí nhảy cẫng lên khi thuyền của nó vượt qua một chùm rễ cây chắn ngang đường.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn. Những bong bóng mưa to bằng quả chanh phập phồng trên mặt nước rồi tan biến. Chúng tôi chạy đến đoạn cuối ngõ, nơi dòng nước đổ ra con mương lớn dẫn ra đồng. Chỗ này nước chảy xiết và sâu hơn.

Bất chợt, một đợt sóng nhỏ do một mảng bùn lở xuống tạo ra đã nhấn chìm chiếc thuyền của thằng Đen. Nó đứng khựng lại, đôi mắt lộ vẻ tiếc nuối khi nhìn "Đại bàng biển" chìm nghỉm giữa dòng nước xoáy. Chỉ còn chiếc của tôi và cái Tí vẫn đang kiên cường chiến đấu.

"Nhìn kìa! Có cái gì đó..." Cái Tí bỗng chỉ tay về phía trước.

Trong dòng nước đục ngầu, ngoài những chiếc thuyền của chúng tôi, dường như có một vật gì đó đang trôi nổi. Nó không phải là giấy, mà là một mảnh gỗ nhỏ gọt đẽo rất lạ, trông giống như một chiếc thuyền buồm thu nhỏ với cánh buồm bằng vải rách. Nó từ đâu đến? Từ trong miếu hoang chăng? Hay từ vườn nhà ai đó trôi ra?

"Đó là thuyền của ông hộ pháp!" Thằng Đen thì thào, nỗi sợ mơ hồ từ chuyến đi miếu hoang hôm trước bỗng chốc ùa về.

Chiếc thuyền gỗ bí ẩn ấy trôi rất nhanh, nó đâm sầm vào chiếc "Viễn Chinh" của tôi làm nó rách tươm, rồi cuốn luôn chiếc "Cánh én hồng" của cái Tí vào vòng xoáy. Cái Tí mếu máo sắp khóc. Thằng Đen định thò tay xuống vớt, nhưng một tia chớp rạch ngang bầu trời kèm theo tiếng thiên lôi nổ vang trời khiến nó rụt tay lại ngay lập tức.

Chiếc thuyền gỗ ấy biến mất vào trong miệng cống tăm tối với một tốc độ kinh hoàng.

Chúng tôi đứng lặng yên dưới làn mưa tầm tã. Cảm giác hưng phấn lúc nãy biến mất, thay vào đó là một sự rờn rợn chạy dọc sống lưng. Cơn mưa rào đầu mùa không chỉ mang lại nước cho cánh đồng, mà dường như nó còn đánh thức những điều kỳ bí đang lẩn khuất trong ngóc ngách của xóm Chùa.

"Về thôi tụi bây, u tao gọi kìa!" Tôi giục, dù tiếng gọi của u bị tiếng mưa nuốt chửng nhưng tôi biết chắc giờ này u đang đứng bên bậu cửa với chiếc roi mây chờ sẵn.

Ba đứa chạy bán sống bán chết về nhà, chân trần dẫm lên những vũng nước bắn tung tóe. Đêm đó, trong tiếng mưa rơi bền bỉ trên mái ngói, tôi cứ trằn trọc mãi về chiếc thuyền gỗ bí ẩn. Nó là một trò đùa của ai đó, hay là một lời nhắn nhủ từ ngôi miếu cổ? Tuổi thơ của chúng tôi, sau cơn mưa này, dường như đã không còn chỉ là những trò chơi giản đơn nữa rồi.

Mùi đất ẩm xộc lên từ ngoài sân, quyện với mùi dầu hỏa từ chiếc đèn dầu u thắp, tạo nên một không gian đặc quánh những suy tư đầu đời. Tôi biết, ngày mai khi nắng lên, bí ẩn về chiếc thuyền gỗ sẽ lại là khởi đầu cho một chuyến phiêu lưu mới của nhóm ba đứa: Cuội, Đen và Tí.