Thế giới của người lớn luôn đầy rẫy những phòng khám và bệnh viện với mùi thuốc sát trùng nồng nặc, nơi những người mặc áo trắng nhìn chúng tôi như nhìn những sinh vật chứa đầy vi khuẩn cần được tiêm chủng. Họ có những chiếc máy móc hiện đại để soi vào tận trong phổi, trong tim, nhưng có một loại bệnh mà tôi cá là không có cái máy siêu âm nào quét ra được: đó là bệnh "hỏng hóc tâm hồn" của đồ chơi.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng khi cái Tủn mang con búp bê tên là Hồng Nhung ra gốc cây khế với đôi mắt đỏ hoe. Con Hồng Nhung vốn là một tuyệt phẩm của thế giới búp bê nhựa, nhưng giờ đây một cánh tay của nó đã lìa ra, để lộ ra cái lỗ hổng đen ngòm ở bả vai. Cái Tủn khóc sướt mướt như thể con búp bê vừa mới trút hơi thở cuối cùng. Đối với người lớn, đó chỉ là một món đồ nhựa hỏng trị giá vài chục ngàn đồng, nhưng đối với cái Tủn, đó là một vụ án mạng, một thảm kịch nhân đạo.
"Đừng khóc nữa Tủn," tôi dõng dạc tuyên bố, tay chống nạnh. "Chúng ta sẽ mở bệnh viện. Tớ sẽ là bác sĩ trưởng, Tí Sún sẽ là y tá trưởng kiêm lái xe cấp cứu."
Tí Sún nghe thấy thế thì hào hứng ngay lập tức. Nó chạy về nhà lấy cái xe đẩy bằng gỗ mà ông nó đóng để chở củi, lót vào đó một vài miếng giẻ rách. Thế là chúng tôi có một chiếc xe cứu thương xịn nhất xóm. Bệnh viện được thiết lập ngay tại gầm giường của tôi — nơi mà tôi tin rằng có từ trường chữa lành mạnh mẽ nhất.
Công cụ y tế của chúng tôi gồm có: một lọ hồ dán đã khô phân nửa, vài sợi dây thun xanh đỏ, băng dính cá nhân (ăn trộm từ tủ thuốc của mẹ) và một thứ quan trọng nhất: "Nước thánh" – thực chất là nước mưa pha với mấy cánh hoa mười giờ.
"Bệnh nhân đầu tiên: Hồng Nhung!" Tí Sún hô vang khi đẩy chiếc xe gỗ vào "phòng cấp cứu".
Tôi đeo một cái kính nhựa không tròng để trông cho có vẻ thông thái. Tôi nhìn vết thương của con búp bê rồi gật gù: "Ca này nặng đây. Mất máu nhựa quá nhiều. Cần phải phẫu thuật nối chi và truyền niềm tin ngay lập tức."
Cái Tủn sụt sịt: "Bác sĩ Mận ơi, liệu nó có sống lại được không?"
"Yên tâm," tôi trấn an, "Ở đây chúng tôi chưa bao giờ thất bại, trừ lần chúng tôi cố gắng dán lại cái đuôi của con thằn lằn bị đứt."
Tôi bắt đầu thực hiện ca mổ. Tôi dùng hồ dán bôi nhem nhuốc lên khớp vai con búp bê, sau đó dùng dây thun quấn vòng quanh người nó để giữ cố định cánh tay. Trong lúc tôi làm việc, Tí Sún có nhiệm vụ cầm chiếc quạt giấy quạt lấy quạt để, gọi là "máy thở thủ công". Để tăng thêm phần trang trọng, cái Tủn đứng bên cạnh lầm bầm những câu thần chú mà nó học được từ bộ phim hoạt hình tối qua.
Nhìn chúng tôi lúc đó, chắc hẳn người lớn sẽ cười ngất. Họ sẽ nghĩ chúng tôi đang phí thời gian cho những thứ vô tri vô giác. Nhưng thực ra, chúng tôi đang học một bài học mà có lẽ nhiều người lớn đã quên mất: sự trân trọng. Người lớn hỏng thứ gì là họ vứt đi ngay. Điện thoại hỏng thì mua cái mới, tivi cũ thì đổi cái to hơn, thậm chí đôi khi tình cảm hỏng họ cũng chẳng buồn sửa mà chọn cách thay thế. Còn chúng tôi, chúng tôi tin rằng mọi thứ trên đời này, dù là một con búp bê nhựa hay một chiếc ô tô mất bánh, đều xứng đáng có một cơ hội thứ hai.
Trong lúc "ca mổ" đang diễn ra, ba tôi đi ngang qua phòng. Ba đứng ở cửa, nhìn vào cái gầm giường lộn xộn của tôi. Tôi nín thở, nghĩ rằng mình sắp bị mắng vì tội bày bừa. Nhưng không, ba chỉ đứng đó im lặng một lúc.
"Các bác sĩ có cần thêm 'thiết bị y tế' không?" Ba hỏi, giọng pha chút hóm hỉnh.
Tôi ngẩng đầu lên, mồ hôi nhễ nhại: "Ba có băng keo đen không ba? Cái hồ dán này không ăn thua, con búp bê này cứng đầu quá."
Ba cười, rồi đi ra ngoài và quay lại với một cuộn băng dính điện và một tuýp keo dán sắt. Ba ngồi xuống sàn nhà cùng chúng tôi. Đôi bàn tay to lớn của ba lóng ngóng cầm lấy con búp bê nhỏ xíu.
"Để ba 'hỗ trợ chuyên môn' cho các bác sĩ nhé," ba nói.
Dưới sự trợ giúp của "chuyên gia cao cấp", cánh tay của con Hồng Nhung được gắn lại chắc chắn hơn bao giờ hết. Ba không chỉ dán, ba còn khéo léo dùng dây kẽm nhỏ để gia cố bên trong. Ca phẫu thuật thành công rực rỡ. Cái Tủn ôm lấy con búp bê, cười rạng rỡ như thể vừa nhận được một phép màu.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy ba không còn là "người khổng lồ nghiêm túc" chuyên lo về hóa đơn tiền điện nữa. Ba bỗng trở thành một thành viên của vương quốc chúng tôi. Có lẽ, bên trong chiếc áo sơ mi là phẳng phiu kia, trái tim của ba cũng có những vết nứt mà ba đang tự mình sửa chữa mỗi ngày bằng sự kiên nhẫn.
Bệnh viện của chúng tôi tiếp tục đón thêm nhiều bệnh nhân khác. Đó là chiếc xe tải của Tí Sún bị mất một bánh, tôi đã thay thế nó bằng một cái nắp chai bia – trông hơi khập khiễng nhưng lại chạy nhanh đến mức kinh ngạc. Đó là con gấu bông của tôi bị bục chỉ ở bụng, mẹ tôi đã "viện trợ" một đường kim mũi chỉ điêu luyện.
Tôi chợt nhận ra, thế giới này thực ra là một xưởng sửa chữa khổng lồ. Mọi người đều đang cố gắng sửa chữa một cái gì đó. Ba sửa những hỏng hóc trong gia đình, mẹ sửa những bữa ăn cho ngon hơn, còn tụi tôi thì sửa chữa những nỗi buồn của tuổi thơ. Những món đồ chơi hỏng không chỉ đơn thuần là vật chất bị hư hại, chúng là hiện thân của những kỷ niệm bị sứt mẻ. Khi chúng tôi chữa lành cho chúng, chúng tôi cũng đang chữa lành cho chính niềm vui của mình.
Buổi chiều, khi nắng bắt đầu nhuộm vàng những tán cây, bệnh viện của chúng tôi tạm thời đóng cửa vì... bác sĩ phải đi tắm. Tí Sún đẩy chiếc xe cứu thương về nhà, miệng không ngừng kêu "e o e o" để dẹp đường. Cái Tủn đi bên cạnh, chăm chú nhìn con búp bê với cánh tay quấn băng đen – trông Hồng Nhung giờ đây giống như một chiến binh vừa trở về từ trận mạc hơn là một cô tiểu thư điệu đà.
"Mận này," cái Tủn khẽ nói, "Cảm ơn bác sĩ nhé. Tối nay tớ sẽ cho Hồng Nhung ngủ trong hộp đẹp nhất."
Tôi mỉm cười, cảm thấy mình vừa làm được một việc vĩ đại hơn cả việc tìm thấy hồng ngọc dưới gốc cây xoài. Việc cứu một sinh linh (dù là nhựa) mang lại một cảm giác tự hào rất khó tả. Nó làm tôi thấy mình có quyền năng, không phải quyền năng để sai khiến người khác, mà quyền năng để bảo vệ những điều nhỏ bé.
Tối hôm đó, ngồi bên mâm cơm, tôi nhìn ba mẹ. Tôi tự hỏi liệu ba mẹ có bao giờ cần đến bệnh viện của chúng tôi không? Liệu tôi có thể dùng hồ dán để dán lại những nếp nhăn trên trán ba, hay dùng dây thun để giữ lại nụ cười của mẹ mỗi khi mẹ mệt mỏi không? Tôi biết, thế giới người lớn có những hỏng hóc phức tạp hơn nhiều so với một cánh tay búp bê. Họ không bị sứt mẻ ở bên ngoài, họ bị sứt mẻ ở những nơi mà băng dính cá nhân không thể chạm tới được.
"Ba ơi," tôi vừa lùa cơm vừa hỏi, "Nếu một ngày trái tim ba bị hỏng, ba có đến bệnh viện của con không?"
Ba đang nhai dở miếng đậu phụ thì khựng lại. Ba nhìn mẹ, rồi nhìn tôi, ánh mắt ba bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ lùng. "Có chứ. Nhưng bệnh viện của con chữa bằng thuốc gì?"
"Chữa bằng nước thánh mười giờ và băng dính điện của ba đó," tôi hồn nhiên đáp.
Ba bật cười, tiếng cười vang lên sảng khoái, xua tan đi cái không khí ngột ngạt của một ngày làm việc dài. "Chỉ cần nghe con nói thế thôi là trái tim ba tự lành rồi, không cần dán keo đâu."
Tôi thấy lạ. Người lớn đôi khi cũng thật dễ hiểu. Hóa ra "thuốc" của họ chính là chúng tôi. Chúng tôi là những viên thuốc giảm đau sống động, những liều vitamin hạnh phúc mà họ uống mỗi ngày để có sức đi "cày".
Đêm đó, nằm dưới gầm giường – trụ sở chính của bệnh viện, tôi nghe thấy tiếng gió thổi qua khe cửa. Tôi nghĩ về những đứa trẻ khác trên thế giới này, liệu chúng có đang mở bệnh viện giống tôi không? Liệu những con búp bê trên toàn thế giới có được chữa trị kịp thời không? Tôi mong là có. Vì nếu mỗi đứa trẻ đều biết cách sửa chữa đồ chơi của mình, thì khi lớn lên, họ sẽ biết cách sửa chữa thế giới này thay vì vứt bỏ nó đi mỗi khi có xung đột.
Tuổi thơ của tôi là một chuỗi những ca phẫu thuật tinh thần như thế. Chúng tôi không có bằng cấp y khoa, chúng tôi chỉ có sự thấu cảm. Chúng tôi không có thuốc tê, chúng tôi chỉ có những câu an ủi ngô nghê. Nhưng có một sự thật là: trong bệnh viện của chúng tôi, không bao giờ có ai phải chết vì cô đơn. Ngay cả một chiếc lá khô bị rách cũng sẽ được chúng tôi dán lại bằng một mẩu băng dính, để nó có thể tiếp tục bay theo gió thêm một đoạn đường nữa.
Tôi nhắm mắt lại, mơ thấy mình khoác chiếc áo choàng trắng khổng lồ, đi khắp các con phố. Thấy ai đang buồn, tôi sẽ dán cho họ một miếng băng dính cá nhân lên tim. Thấy ai đang khóc, tôi sẽ cho họ uống một ngụm nước thánh hoa mười giờ. Thế giới trong giấc mơ của tôi đẹp đẽ và lành lặn, không có một vết xước nào.
Khi tôi trưởng thành, có thể tôi sẽ không trở thành bác sĩ. Tôi có thể là một kỹ sư, một giáo viên, hay một người bán hàng rong. Nhưng tôi biết chắc một điều, tinh thần của vị "bác sĩ trưởng" dưới gầm giường ngày nào sẽ luôn sống mãi. Tôi sẽ vẫn đi tìm những thứ bị sứt mẻ để hàn gắn, vẫn sẽ nhìn những hỏng hóc bằng ánh mắt bao dung, và vẫn sẽ tin rằng: chỉ cần chúng ta còn đủ kiên nhẫn để cầm tuýp keo dán lên, thì không có nỗi buồn nào là không thể chữa khỏi.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy và việc đầu tiên là kiểm tra "tình hình bệnh nhân" Hồng Nhung qua cửa sổ nhà cái Tủn. Tôi thấy nó đang ngồi trên xích đu, cánh tay quấn băng đen vẫy vẫy trong gió. Tôi mỉm cười, vác cái thìa khảo cổ của mình ra sân. Một ngày mới lại bắt đầu, và vương quốc của chúng tôi luôn sẵn sàng cho những thử thách mới. Vì chúng tôi là những đứa trẻ, và nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho thế giới này luôn tràn đầy những phép màu được dán bằng hồ dán và niềm tin.