Người lớn luôn miệng phàn nàn rằng họ ước gì mình có đôi cánh để bay khỏi những chồng hồ sơ cao ngất hay những con đường kẹt cứng khói bụi. Nhưng kỳ lạ thay, khi chúng tôi rủ họ bay cùng, họ lại lùi bước và bảo: "Ba/mẹ già rồi, xương cốt cứng nhắc lắm, bay sao nổi!". Hóa ra, đôi cánh của người lớn đã bị những bộ vest và những chiếc cà vạt buộc chặt vào mặt đất từ lâu. Thế là, tôi và Tí Sún quyết định thành lập "Hãng hàng không Thiên Đường", nơi mà phương tiện vận chuyển chính là những chiếc máy bay giấy được gấp từ những trang vở cũ và ước mơ là nhiên liệu duy nhất.
Trụ sở điều hành của hãng đặt tại chạc ba của cây khế già. Đối với chúng tôi, đó là đài kiểm soát không lưu cao nhất thế giới. Từ đây, chúng tôi có thể nhìn thấy cái đầu hói của ông nội đang tưới cây, thấy mẹ đang lụi cụi trong bếp và thấy cả con mèo mướp đang rình rập lũ chim sẻ. Tí Sún là "Tổng giám đốc hàng không", vì nó có biệt tài gấp máy bay kiểu "phản lực" đầu nhọn hoắt, có thể xuyên thủng cả những đám mây tưởng tượng. Còn tôi là "Phi công trưởng", người chịu trách nhiệm phóng những chiếc máy bay đó vào hư không.
"Này Mận," Tí Sún vừa gấp mép giấy vừa nói, "Mày có nghĩ là máy bay của mình sẽ bay đến được mặt trăng không?"
Tôi nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi có vài dải mây trắng mỏng như bông gòn. "Nếu gió đủ mạnh và nếu mặt trăng hôm nay muốn chơi trốn tìm với mình, chắc chắn là được. Vấn đề là mặt trăng không có bãi đáp, nên phi công phải nhảy dù xuống bằng một chiếc lá sen."
Hành khách của chúng tôi hôm nay là một đội quân kiến lửa. Tí Sún cẩn thận bắt từng con kiến bỏ vào khoang máy bay (thực ra là một cái nếp gấp nhỏ giữa thân giấy). Những hành khách này trông có vẻ không hào hứng lắm, chúng cứ bò loạn xạ, chắc là vì chưa được trải qua lớp đào tạo về an toàn bay. Nhưng chúng tôi không quan tâm, trong thế giới của chúng tôi, sự mạo hiểm là một phần của niềm vui.
"Chuẩn bị cất cánh! Ba... hai... một... Bay!"
Tôi dùng hết sức bình sinh, phóng chiếc máy bay giấy đi. Nó lượn một vòng điệu nghệ trên không trung, băng qua giàn thiên lý, suýt chút nữa thì va vào cái dây phơi quần áo của mẹ, rồi cuối cùng hạ cánh xuống một bụi cỏ dại cạnh bờ ao.
"Chuyến bay số hiệu 01 đã hạ cánh an toàn xuống vương quốc Cỏ Dại!" Tí Sún hét lên đầy phấn khích.
Chúng tôi quan sát những hành khách kiến lục tục bò ra khỏi máy bay. Chắc chắn sau chuyến đi này, chúng sẽ có rất nhiều chuyện để kể với gia đình về việc chúng đã từng chạm vào bầu trời ra sao.
Thực ra, gấp máy bay giấy là một môn nghệ thuật đòi hỏi sự kiên nhẫn mà người lớn thường thiếu. Họ thường mua cho chúng tôi những chiếc máy bay nhựa có động cơ, bấm nút một cái là nó kêu lên "vèo vèo" rồi đâm sầm vào tường. Họ thích những thứ có sẵn, những thứ hoạt động theo logic của pin và mạch điện. Họ không hiểu rằng, niềm vui thực sự nằm ở chỗ bạn phải tự mình vuốt thẳng từng nếp giấy, phải dùng hơi thở của mình để "thổi hồn" vào mũi máy bay trước khi phóng. Một chiếc máy bay giấy bay xa hay gần không phụ thuộc vào trọng lượng của nó, mà phụ thuộc vào việc trái tim bạn có bay theo nó hay không.
Trưa hôm đó, ba tôi đi làm về sớm. Ba đứng dưới gốc cây khế, ngửa cổ lên nhìn hai "nhân viên hàng không" đang vắt vẻo trên cành.
"Hai ông tướng làm gì trên đó mà hét hò dữ vậy? Xuống ăn cơm mau, không là mẹ cắt hết đường bay bây giờ."
Tôi nhìn xuống ba, rồi nhìn chiếc máy bay giấy cuối cùng trên tay mình. "Ba ơi, ba có muốn bay thử một chuyến không? Chuyến này là 'Hạng thương gia', dành riêng cho những người khổng lồ mệt mỏi."
Ba cười khổ, xoa xoa cái lưng đau nhức. "Ba nặng thế này, giấy nào chịu nổi con."
"Không cần người ba bay đâu, chỉ cần ý nghĩ của ba bay thôi. Ba viết điều ba muốn nhất vào đây, con sẽ làm phi công đưa nó lên trời."
Ba lặng người đi một chút. Có vẻ như lời đề nghị của tôi đã chạm vào một ngăn tủ bí mật nào đó trong tâm hồn ba – nơi chứa đựng những ước mơ đã bị bám bụi thời gian. Ba tiến lại gần, cầm lấy một tờ giấy trắng, rút chiếc bút bi dắt ở túi áo ra. Ba viết rất nhanh, rồi gấp tờ giấy lại thành một chiếc máy bay kiểu truyền thống – kiểu mà có lẽ ba đã học từ hồi còn bé xíu như tôi.
Ba đưa nó cho tôi. "Đây, phi công trưởng đưa nó đi thật xa nhé."
Tôi nhận lấy chiếc máy bay của ba. Nó nặng hơn máy bay của tôi một chút, có lẽ vì những con chữ trong đó chứa đựng những tâm tư của người lớn. Tôi đứng thẳng người trên cành khế, nhắm mắt lại, cảm nhận một luồng gió mạnh thổi từ phía ao lên.
"Chuyến bay Đặc Biệt bắt đầu!"
Tôi phóng chiếc máy bay của ba đi. Kỳ lạ thay, nó không lượn vòng như máy bay của tôi mà bay thẳng tắp, vượt qua cả bức tường gạch, vượt qua cả rặng tre già đầu xóm, rồi biến mất hút vào khoảng không gian bao la.
"Bay xa quá ba ơi!" Tôi reo lên.
Ba nhìn theo cái bóng trắng nhỏ xíu vừa tan biến, đôi mắt ba nheo lại, và lần đầu tiên tôi thấy ba nhìn bầu trời lâu đến thế. Không phải nhìn để xem trời có mưa hay không, không phải nhìn để đoán hướng gió, mà là nhìn như thể ba đang thực sự ở trên chiếc máy bay đó, lướt đi trên những ngọn cây và bỏ lại sau lưng tất cả những lo toan cơm áo.
"Ba đã viết gì trong đó thế?" Tí Sún tò mò hỏi khi chúng tôi leo xuống đất.
Ba mỉm cười, một nụ cười rất trẻ con. "Ba viết là: 'Xin hãy cho tôi một ngày không làm người lớn'."
Tôi và Tí Sún nhìn nhau. Câu trả lời của ba làm chúng tôi thấy hơi buồn. Hóa ra làm người lớn thực sự là một gánh nặng đến mức họ phải ước được thoát khỏi nó dù chỉ một ngày. Chúng tôi thì lại luôn ước mình lớn thật nhanh để có thể tự lái xe máy, để có thể thức khuya xem tivi và để có thể ăn bao nhiêu kem tùy thích mà không bị ai mắng. Thế giới này thật ngược đời: người ở trong muốn ra, người ở ngoài muốn vào.
"Nhưng ba ơi," tôi nắm lấy tay ba, "Nếu ba không làm người lớn, thì ai sẽ mua sữa cho con? Ai sẽ sửa đồ chơi cho con?"
Ba bế xốc tôi lên vai, để tôi cao bằng những cành khế. "Thì đó, chính vì thế mà chiếc máy bay của ba chỉ có thể bay đi một lát rồi lại phải hạ cánh thôi. Nhưng ít nhất là nó đã được bay, đúng không?"
Chiều hôm đó, "Hãng hàng không Thiên Đường" tạm thời đóng cửa vì trời đổ mưa rào. Những hạt mưa bong bóng rơi xuống làm những chiếc máy bay giấy còn sót lại trên sân bị ướt sũng, nát bấy và biến thành những đống bột giấy vô hình. Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn những phương tiện vận chuyển của mình bị phá hủy mà không thấy buồn. Vì tôi biết, ngày mai khi nắng lên, tôi sẽ lại có những trang vở mới, những ước mơ mới.
Mưa làm dịu đi cái nắng gắt, và nó cũng làm sạch đi những bụi bặm trên những chiếc lá khế. Tôi nhìn thấy ba đang ngồi ở hiên nhà, tay cầm một tách trà, mắt vẫn nhìn xa xăm ra phía rặng tre – nơi chiếc máy bay giấy của ba đã mất hút. Trông ba lúc đó thật nhẹ nhõm. Có lẽ, dù chiếc máy bay đã nát trong mưa, nhưng cái cảm giác được phóng nó đi, được gửi gắm ước muốn của mình vào không trung đã giúp ba chữa lành một phần nào đó.
Người lớn thường nói "Bay cao quá sẽ ngã đau". Vì thế họ chọn cách đi bộ, chọn cách đứng yên, hoặc chọn cách chui vào những chiếc hộp sắt có bánh xe. Họ sợ sự bấp bênh của gió, sợ sự tự do của những nếp giấy. Nhưng họ không biết rằng, nếu không một lần dám bay, họ sẽ mãi mãi không biết bầu trời rộng lớn đến nhường nào. Và họ cũng sẽ không bao giờ biết được rằng, đôi khi một chiếc máy bay giấy đơn sơ lại có sức mạnh hơn cả một động cơ phản lực, vì nó mang theo hơi ấm của đôi bàn tay và sự thuần khiết của lòng tin.
"Mận ơi," tiếng mẹ gọi từ trong bếp, "Ra ăn bánh khọt mẹ mới đúc này!"
Tôi và Tí Sún (lúc này đang trú mưa ở nhà tôi) ba chân bốn cẳng chạy vào. Mùi bánh khọt thơm lừng mùi nước cốt dừa và hành lá còn hấp dẫn hơn cả việc chinh phục mặt trăng.
"Này Tí Sún," tôi vừa thổi vừa nhai miếng bánh nóng hổi, "Ngày mai mình sẽ gấp một cái máy bay thật lớn, đủ chỗ cho cả ba và mẹ ngồi lên luôn nhé?"
Tí Sún gật đầu lia lịa, miệng dính đầy bột bánh. "Đúng đó! Mình sẽ bay đến vương quốc Bánh Khọt, nơi mà mây làm bằng kẹo bông và mưa là nước ngọt sủi bọt."
Chúng tôi cười vang cả gian bếp nhỏ. Mẹ nhìn chúng tôi, lắc đầu ngao ngán nhưng khóe môi lại hiện lên một nụ cười hiền hậu. Có lẽ mẹ cũng đang thầm ước mình được lên chuyến bay đó.
Tuổi thơ của tôi là những chuyến bay không cần vé, không cần hộ chiếu, cũng chẳng cần kiểm tra an ninh. Chúng tôi chỉ cần một trang giấy, một trí tưởng tượng phong phú và một người bạn đồng hành tin cậy là có thể đi khắp thế gian. Những chiếc máy bay giấy của chúng tôi có thể không bay xa được hàng nghìn cây số, nhưng chúng đã bay qua được bức tường của sự sợ hãi và hạ cánh xuống mảnh đất của niềm vui.
Đêm đó, tiếng mưa vẫn rơi đều trên mái tôn. Tôi nằm nghe tiếng thở của ngôi nhà, cảm thấy mình thật giàu có. Tôi có vương quốc dưới gầm giường, có bệnh viện cứu chữa nỗi buồn và có cả một hãng hàng không trên ngọn cây khế. Tôi không sợ ngày mai phải lớn lên, vì tôi biết rằng dù có lớn đến đâu, chỉ cần tôi còn giữ được cách gấp một chiếc máy bay giấy, tôi sẽ luôn tìm thấy đường về với bầu trời của riêng mình.
Chiếc máy bay của ba chắc giờ này đã tan vào đất, hòa vào mạch nước ngầm để nuôi dưỡng những mầm cây. Và biết đâu, từ chính chỗ đó, một cây khế mới sẽ mọc lên, mang theo những lời ước nguyện của ba hóa thành những quả ngọt. Cuộc đời là một vòng tuần hoàn của những chuyến bay và những lần hạ cánh, và điều quan trọng không phải là chúng ta bay được bao lâu, mà là chúng ta đã bay với một tâm thế như thế nào.
Tôi nhắm mắt lại, mơ thấy mình đang ngồi trên lưng một con đại bàng giấy khổng lồ. Bên cạnh tôi là ba, mẹ và Tí Sún. Chúng tôi bay qua những đám mây bánh khọt, hướng về phía mặt trăng lấp lánh như một viên bi khổng lồ. Ở đó, không có ai phải đi "cày", không có ai phải lo tiền điện, chỉ có tiếng gió thổi bên tai và những lời hứa mãi mãi không bao giờ bị "để mai".
Sáng mai, khi nắng lên, tôi sẽ lại leo lên cây khế. Hãng hàng không sẽ lại mở cửa. Và tôi sẽ lại là phi công trưởng, dẫn dắt những hành khách kiến bé nhỏ đi khám phá những kỳ quan mới của cuộc đời. Bởi vì trong thế giới này, chừng nào còn trẻ con, chừng đó bầu trời vẫn còn rực rỡ những cánh chim giấy – những sứ giả của hy vọng và sự hồn nhiên bất diệt.