MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng Xích Bằng MáuChương 3

Xiềng Xích Bằng Máu

Chương 3

771 từ · ~4 phút đọc

Khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng con ngõ nhỏ, căn nhà chỉ còn lại một vệt sáng leo lét hắt ra từ khe cửa phòng mẹ. Tôi nằm trên giường, tấm chăn bông đắp ngang ngực nặng trịch như một khối đá, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định. Và rồi, âm thanh ấy lại vang lên. Tiếng máy khâu lạch cạch, đều đặn và khô khốc, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm trường. Đó là thanh âm của sự sống, cũng là tiếng đếm ngược của những năm tháng thanh xuân đang lụi tàn dần trong cơ thể mẹ.

Tôi dậy khỏi giường, bước chân trần trên sàn nhà lạnh lẽo, lặng lẽ đứng nép bên cánh cửa khép hờ. Trong phòng, mẹ ngồi khom lưng trên chiếc ghế gỗ không có điểm tựa, mái tóc xõa xuống che khuất một nửa gương mặt hốc hác. Dưới ánh đèn dầu hỏa đỏ quạch, đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt đưa những dải vải qua mũi kim đang nhảy múa liên hồi. Đôi bàn tay ấy, tôi đã nhìn thấy hàng nghìn lần, nhưng chưa bao giờ thấy nó đáng sợ như lúc này. Những đầu ngón tay mẹ không còn mềm mại, chúng bị bao phủ bởi lớp chai sần dày cộm, thâm kim chi chít như những vết sẹo không bao giờ lành. Có những lúc, mũi kim đâm lệch vào da thịt, mẹ chỉ khẽ rùng mình, đưa ngón tay lên miệng mút nhanh vệt máu rồi lại tiếp tục công việc như một cỗ máy đã được lập trình sẵn.

Mỗi đường kim mũi chỉ là một đồng xu lẻ tích góp vào quỹ học phí của tôi, là những trang sách tham khảo mới nhất mà mẹ mua về mà không bao giờ hỏi giá. Mẹ chưa bao giờ than vãn về nỗi đau của những khớp xương hay sự mờ mịt của đôi mắt sau mười mấy tiếng đồng hồ làm việc. Nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn vạn lời trách móc. Nó khiến tôi cảm thấy mỗi giây phút tôi ngủ quên trên bàn học, hay mỗi khi tâm trí tôi lỡ va phải một ý nghĩ mơ hồ về thế giới bên ngoài, tôi đều là một kẻ tội đồ đang phung phí máu thịt của mẹ mình.

Tiếng máy khâu đột ngột dừng lại. Mẹ dừng tay, đưa đôi mắt đục ngầu nhìn vào tấm ảnh tốt nghiệp của cha tôi vẫn được giấu kín dưới lớp vải vụn trên bàn máy. Bà vuốt ve những vết chai trên lòng bàn tay mình, rồi nhìn sang phía cửa phòng tôi. Tôi vội vàng lùi lại, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Tôi nghe thấy tiếng mẹ thở dài, một tiếng thở dài mang theo mùi của vải mục và sự mệt mỏi thấu xương. Bà lẩm bẩm một mình, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ để bóng tối nghe thấy rằng Nhất Lan, con không được giống mẹ, con phải đứng trên cao, nơi không có mùi vải vụn và tiếng máy khâu này.

Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị đến trường, mẹ cầm lấy bàn tay tôi, xoa nhẹ lên những vết chai mỏng mới hình thành do tôi cầm bút quá nhiều. Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa xót xa vừa hãnh diện. Bà bảo rằng tay con là để viết nên tương lai, không phải để cầm kéo hay máy khâu như mẹ, đừng để những vết chai này trở nên thô kệch, chúng phải là minh chứng cho sự thành công của con. Khi đó, tôi nhìn vào đôi bàn tay đầy vết sẹo của mẹ đang bao bọc lấy tay mình, cảm giác như hai thế hệ đang bị xích lại bởi một sợi dây vô hình. Vết chai của mẹ nuôi lớn ước mơ của tôi, nhưng đồng thời nó cũng bóp nghẹt mọi sự phản kháng nhỏ nhất nhen nhóm trong lòng tôi.

Tôi bước ra khỏi nhà, tiếng máy khâu đêm qua vẫn còn ám ảnh trong màng nhĩ, hòa cùng nhịp bước chân vội vã của mình. Tôi biết, dù tôi có đi xa đến đâu, âm thanh ấy vẫn sẽ luôn đuổi theo, nhắc nhở tôi về một người đàn bà đang mài mòn sự sống của chính mình để dát vàng lên con đường tôi đi. Sự hy sinh của mẹ đã biến thành một loại tín ngưỡng cực đoan, và tôi chính là đứa trẻ vừa là giáo đồ, vừa là vật tế thần trong chính ngôi đền mang tên "Tương lai".