MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng Xích Bằng MáuChương 4

Xiềng Xích Bằng Máu

Chương 4

793 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời Thẩm Dương hôm nay xám xịt, những dải mây chì nặng nề sà xuống thấp như muốn đè bẹp những nóc nhà lụp xụp trong ngõ nhỏ. Tôi cầm tờ giấy kiểm tra môn Toán trong tay, cảm giác lớp giấy mỏng manh ấy nóng bỏng như một hòn than cháy dở. Con số 9 màu đỏ tươi nằm chễm chệ ở góc trên cùng, tròn trịa và ngạo nghễ, nhưng đối với tôi, nó giống như một vết nứt tử thần trên mặt băng mà tôi đang bước đi. Ở lớp, con số này là niềm mơ ước của bao người, nhưng trong căn nhà của mẹ, nó là một sự sỉ nhục đối với mồ hôi và nước mắt của bà.

Tôi đứng trước cửa nhà rất lâu, hơi lạnh thấm qua lớp áo khoác mỏng khiến chân tay cứng đờ, nhưng cái lạnh đó chẳng thấm thía gì so với sự sợ hãi đang dâng lên trong cổ họng. Khi tôi đẩy cửa bước vào, mùi dầu hỏa và mùi vải vụn quen thuộc ập đến. Mẹ đang ngồi bên bàn, tay vẫn đang tỉ mỉ đính những chiếc cúc áo cho khách. Bà không ngẩng lên, chỉ hỏi bằng một giọng đều đều rằng kết quả bài thi hôm nay thế nào. Tôi không nói được thành lời, lặng lẽ đặt tờ giấy lên mặt bàn gỗ đã xỉn màu.

Tiếng kim chỉ đột ngột dừng lại. Không gian rơi vào một sự im lặng đáng sợ, đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập loạn nhịp và tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Mẹ cầm tờ giấy lên, đôi mắt mệt mỏi nheo lại nhìn vào con số 9. Bà nhìn rất lâu, như thể đang cố hiểu xem tại sao lại có một sai sót như vậy xảy ra. Rồi, không một lời quát mắng, không một tiếng đập bàn, tôi thấy vai mẹ run lên bần bật.

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, làm nhòe đi mực đỏ trên con số 9. Rồi giọt thứ hai, thứ ba. Mẹ không khóc thành tiếng, bà chỉ nức nở trong nghẹn ngào, một kiểu khóc của người đã kiệt sức nhưng vẫn phải gồng gánh một gánh nặng quá tầm. Mẹ lẩm bẩm, giọng nói vỡ vụn rằng Nhất Lan, mẹ đã làm sai điều gì sao, mẹ đã nhịn ăn để mua cho con bộ đề thi mới nhất, mẹ đã thức đến ba giờ sáng để con có tiền học thêm, tại sao con lại trả cho mẹ một con số 9.

Tôi định tiến lên phía trước, định ôm lấy bờ vai gầy guộc ấy để nói lời xin lỗi, nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống sàn. Mẹ ngước nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe chứa đựng một sự tuyệt vọng đến cùng cực. Bà bảo rằng cha con chưa bao giờ bị điểm 9, ông ta là một giáo sư, trong máu con chảy dòng máu của một thiên tài, nếu con không đạt điểm tuyệt đối, nghĩa là con đang để cho cái dòng máu bạc bẽo đó chiến thắng sự hy sinh của mẹ, con có hiểu không.

Giọt nước mắt của mẹ lúc đó không mang lại cho tôi sự thương xót, mà nó giống như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ tôi, khiến tôi không thể thở nổi. Tôi nhận ra rằng mẹ không cần một đứa con, mẹ cần một minh chứng cho sự tồn tại có nghĩa của bà. Mỗi một điểm số không hoàn hảo của tôi đều là một cái tát vào quá khứ đau thương của mẹ, là một lời nhắc nhở rằng mọi nỗ lực của bà có thể sẽ đổ sông đổ biển. Bà khóc không phải vì tôi kém cỏi, mà bà khóc cho cái thanh xuân đã mất mà bà đang cố gắng đòi lại thông qua cuộc đời tôi.

Cả tối hôm đó, mẹ không ăn cơm, cũng không đụng vào máy khâu. Bà ngồi im lặng trong góc tối, bóng lưng đổ dài trên tường như một pho tượng đá cô độc. Tôi ngồi vào bàn học, nhìn vào trang giấy trắng mà nước mắt cứ trào ra, nhòa đi cả những công thức. Tôi không dám khóc thành tiếng vì sợ mẹ nghe thấy. Tôi cầm bút, bắt đầu chép lại đề bài môn Toán mười lần như một sự tự trừng phạt. Trong bóng tối nghẹt thở của căn phòng, tôi hiểu rằng từ nay về sau, tôi không còn quyền được thất bại, bởi vì mỗi sai lầm của tôi sẽ được trả giá bằng chính mạng sống và những giọt nước mắt tàn khốc của mẹ.