Sau trận khóc lặng lẽ của mẹ vào đêm có con số 9 ấy, bầu không khí trong nhà không còn là sự ngột ngạt đơn thuần nữa, nó đã chuyển hóa thành một thứ kỷ luật sắt đá. Sáng hôm sau, mẹ đợi tôi ở cửa, trên tay không phải là túi bánh bao nóng hổi như mọi khi, mà là một cuốn sổ tay nhỏ bìa bọc vải xanh đã sờn. Bà đặt nó lên bàn, đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ nhìn xoáy vào tôi, rồi chậm rãi tuyên bố về cái mà bà gọi là "đạo đức của một người thành danh".
Mẹ gọi đó là quy tắc "Ba Không".
Không bạn bè. Mẹ bảo rằng trên đời này không có thứ tình bạn nào là thuần túy, người ta tìm đến con khi con ưu tú chỉ để lợi dụng, hoặc khi con sa cơ để mỉa mai. Những đứa trẻ cùng trang lứa ngoài kia chỉ là những kẻ tốn thời gian, chúng sẽ kéo con xuống vũng bùn của sự tầm thường. Ánh mắt mẹ nhìn tôi lạnh băng, nhắc nhở rằng bạn duy nhất của con chính là những con số và mẹ, vì chỉ có mẹ mới không bao giờ phản bội con.
Không la cà. Con đường từ nhà đến trường và từ trường về nhà của tôi được mẹ đo đạc chính xác đến từng phút. Mười lăm phút cho một cây số, không hơn không kém. Mẹ không cho tôi tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào, cũng không được phép nán lại thư viện quá giờ quy định. Mỗi phút giây tôi đứng dưới bóng cây ngô đồng bên đường hay nhìn theo một cánh chim bay đều bị mẹ coi là một sự phung phí tội lỗi đối với số tiền mồ hôi nước mắt mà bà đang chắt chiu.
Và cuối cùng, quy tắc nghiêm ngặt nhất, cũng là nỗi ám ảnh lớn nhất của mẹ: Không đàn ông. Khi nói đến điều này, giọng mẹ run lên vì một sự ghê tởm sâu sắc. Mẹ bảo rằng đàn ông là loài ký sinh trên cảm xúc và sự hy sinh của phụ nữ. Chúng dùng những lời đường mật để lừa gạt những cô gái nhẹ dạ, rút cạn thanh xuân của họ rồi phủi tay rời đi như một món đồ chơi cũ. Mẹ nắm lấy vai tôi, lực tay mạnh đến mức làm tôi đau nhói, bà rít qua kẽ răng rằng Nhất Lan, con có dòng máu của kẻ đó, con mang vẻ đẹp của mẹ năm xưa, đó là một lời nguyền, nếu con để một thằng con trai nào chạm vào, con sẽ kết thúc đời mình trong cái máy khâu này giống như mẹ.
Tôi đứng im như một bức tượng, cảm nhận sự cực đoan của mẹ thấm vào từng tế bào. Tôi biết, đây không đơn giản là sự giáo dục, mà là một cuộc bao vây tâm lý. Mẹ đang cố gắng tạo ra một vùng chân không xung quanh tôi, nơi không có bất kỳ sự tác động nào từ thế giới bên ngoài có thể làm lung lay sự kiểm soát của bà. Bà muốn tôi là một thực thể thuần khiết, một trí tuệ siêu việt không có cảm xúc, không có ham muốn, chỉ sống để hoàn thành giấc mơ dang dở của bà.
Ở trường, tôi trở thành một bóng ma lầm lũi. Tôi không dám ngẩng đầu nhìn ai, cũng không dám đáp lại lời chào của bất kỳ người bạn nào. Mỗi khi có một bạn nam vô tình đi ngang qua, tôi lại cảm thấy như ánh mắt của mẹ đang dõi theo từ một góc tối nào đó, sắc lẻm và đầy nghi hoặc. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức, khiến tôi thu mình lại trong cái kén cô độc mà mẹ đã dệt nên.
Mỗi buổi chiều, mẹ đều đứng đợi tôi ở đầu ngõ, tay cầm chiếc đồng hồ cũ kỹ để kiểm tra giờ giấc. Nếu tôi chậm chỉ hai phút, bà sẽ không mắng, nhưng cả tối hôm đó bà sẽ ngồi nhìn trân trân vào khoảng không, không ăn uống, như thể tôi vừa đâm một nhát dao vào trái tim bà. Sự hy sinh của mẹ đã biến thành một loại xiềng xích vô hình, nơi mỗi mắt xích đều được đúc từ sự sợ hãi và mặc cảm tội lỗi. Tôi không còn là một cô gái mười sáu tuổi, tôi là một tù nhân của tình thương, đang sống theo một bản đồ đã được vẽ sẵn bằng máu và sự hận thù của người đàn bà mang tên mẹ.