MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng Xích Bằng MáuChương 7

Xiềng Xích Bằng Máu

Chương 7

805 từ · ~5 phút đọc

Trong căn nhà chật hẹp của chúng tôi, có một vật thể luôn tồn tại như một khối u câm lặng nhưng đầy quyền uy. Đó là chiếc tủ gỗ long não đặt ở góc tối nhất của phòng mẹ, chiếc tủ luôn được khóa chặt bằng một ổ khóa đồng hoen gỉ mà mẹ luôn đeo chìa trên cổ, giấu kỹ dưới lớp áo bạc màu. Suốt mười sáu năm, chiếc tủ đó là vùng cấm địa, là nơi chứa đựng hơi thở của một người đàn ông mà tôi chưa từng thấy mặt, nhưng sức ảnh hưởng của ông ta lại bao trùm lên từng bữa ăn, giấc ngủ của tôi.

Một buổi chiều, khi mẹ phải ra trạm bưu điện để gửi kiện hàng may gấp cho khách, bà đã sơ ý để quên chùm chìa khóa trên bàn máy khâu. Tim tôi đập thình thịch, một cảm giác tò mò tội lỗi thúc giục tôi tiến về phía góc tối ấy. Tiếng máy khâu im bặt khiến không gian càng thêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng thở dài của căn nhà. Tôi tra chìa vào ổ, tiếng "tạch" khô khốc vang lên xé toạc sự im lặng.

Cánh cửa tủ mở ra, một mùi hương trầm mặc quyện với mùi giấy cũ và long não sực lên mũi. Bên trong không có vàng bạc hay báu vật, chỉ có những tệp hồ sơ được bọc trong vải đỏ một cách cẩn trọng. Tôi run rẩy mở ra. Đó là những tấm bằng khen, bằng đại học, và cả bằng tiến sĩ mang tên Trình Văn Hải. Từng tờ giấy đều phẳng phiu, sạch sẽ đến mức đáng kinh hoàng, đối lập hoàn toàn với thực tại bệ rạc của căn nhà này. Tôi nhìn thấy những tấm bằng khen loại ưu, những chứng chỉ nghiên cứu khoa học cấp quốc gia – tất cả đều được ký vào khoảng thời gian mà mẹ tôi đang phải bán đi mái tóc dài của mình để đổi lấy tiền gửi lên thủ đô.

Dưới đáy tủ là một xấp thư tay dày cộm, những lá thư từ thời họ còn mặn nồng. Tôi đọc lướt qua những dòng chữ bay bổng của người đàn ông ấy: "Thẩm Tĩnh, cảm ơn sự hy sinh của em, sau này thành danh, anh nhất định sẽ cho mẹ con em một cuộc sống tốt nhất". Những lời hứa hẹn ấy giờ đây trông thật nực cười và cay độc. Mẹ tôi đã giữ chúng lại, không phải vì bà còn yêu, mà vì bà muốn dùng chúng làm bằng chứng cho sự bạc bẽo của nhân thế. Bà giữ lấy vinh quang của kẻ phản bội để lấy đó làm mục tiêu nhắm tới cho tôi.

Bất chợt, tôi nhìn thấy một tấm ảnh thẻ cũ rơi ra từ giữa những tấm bằng. Người đàn ông trong ảnh có đôi mắt sáng, vầng trán cao và một vẻ đạo mạo trí thức đến lạnh lùng. Đó là cha tôi. Lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt ấy, tôi không thấy sự gắn kết máu mủ, tôi chỉ thấy một nỗi sợ hãi tột cùng. Ông ta trông thật thanh sạch, thật hào nhoáng trong bộ vest phẳng phiu, trái ngược hoàn toàn với đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì hóa chất tẩy rửa của mẹ tôi hiện tại. Sự thành công của ông ta được xây dựng trên chính sự tàn tạ của mẹ.

Tiếng bước chân của mẹ vang lên từ đầu ngõ. Tôi hốt hoảng đóng sập cửa tủ, khóa lại và trả chìa khóa về vị trí cũ, tim vẫn chưa thôi nhảy múa trong lồng ngực. Khi mẹ bước vào nhà, hơi lạnh từ cơn mưa ngoài trời phả vào mặt, bà nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc thường lệ. Mẹ không nhận ra sự xáo trộn, bà chỉ lẳng lặng tiến về phía chiếc tủ, chạm tay vào mặt gỗ như một thói quen tâm linh.

Mẹ nói, giọng khàn đặc vì gió lạnh: "Nhất Lan, những gì ông ta có, con cũng phải có. Những gì ông ta nợ mẹ, con phải đòi lại bằng vinh quang của chính mình. Con không được phép thua kẻ đó".

Tôi nhìn mẹ, rồi nhìn về phía chiếc tủ khóa kín. Tôi nhận ra chiếc tủ ấy không chỉ giữ những tấm bằng, nó giữ cả linh hồn bị cầm tù của mẹ. Bà đã khóa chặt cuộc đời mình vào quá khứ, và giờ đây, bà dùng chính những xiềng xích đó để quàng vào cổ tôi. Vinh quang của người cha là nỗi nhục nhã của người mẹ, và tôi, đứa con mang dòng máu của cả hai, đang bị nghiền nát giữa hai thái cực ấy.