Sáng đầu tiên ở xóm 13, tôi bị đánh thức không phải bởi tiếng chim hót hay tiếng xe chạy, mà bởi một bản thông báo dài như sớ Táo Quân vang vọng khắp con hẻm.
– Kính thưa bà con cô bác, hôm nay là thứ Hai, đề nghị mọi người treo xe ngay ngắn, phơi đồ đúng chỗ, và đặc biệt là… đừng lấy dép của nhau!
Tôi bật dậy, nhìn đồng hồ.
👉 5 giờ 47 phút sáng.
Chưa kịp định thần thì chiếc loa tiếp tục:
– Ai tối qua ăn mì gói nhớ vứt rác đúng nơi quy định. Đừng để chó nhà người ta tưởng… buffet tự chọn!
Tôi ngồi trên giường, tự hỏi:
Ủa rồi cái loa phường này… có trí tuệ nhân tạo hả?
Ra ngoài đánh răng, tôi thấy cả xóm đã dậy tự lúc nào. Người quét sân, người rửa chén, người… đứng nghe loa như nghe thời sự quốc gia.
Bà Năm bán nước vừa rót trà vừa lắc đầu:
– Ổng mà không nói là ổng ăn không ngon ngủ không yên đó con.
– Dạ… ông tổ trưởng hả bà? – tôi hỏi nhỏ.
– Ừ. Ổng đó. Cái loa đó là vợ hai của ổng đó.
Đúng lúc ấy, ông Ba tổ trưởng xuất hiện. Tay cầm micro, tay kia cầm ly cà phê sữa đá, miệng cười tươi như mới trúng vé số.
– Chào con! Ngủ có quen không?
– Dạ… cũng tạm ạ – tôi trả lời, trong đầu vẫn ong ong tiếng loa.
Ông Ba vỗ vỗ cái loa:
– Con đừng sợ. Nó hiền lắm. Chỉ nói sự thật thôi.
Tôi chưa kịp hỏi “sự thật gì” thì chiếc loa đột nhiên bật lại:
– Ông Ba, ông nhớ uống thuốc huyết áp chưa?
Cả xóm im phăng phắc.
Ông Ba đứng hình ba giây, rồi ho nhẹ:
– Ờ… cảm ơn loa nha.
Tôi trợn mắt.
👉 Loa phường mà nhắc uống thuốc?
Bà Năm ghé tai tôi thì thầm:
– Ổng ghi sẵn đó. Mỗi sáng tự nhắc mình mà quên tắt.
Chưa hết bất ngờ, loa lại vang lên:
– Thông báo khẩn: ai mượn ghế nhựa nhà bà Tư hôm qua nhớ trả. Đừng giả bộ mất trí!
Từ cuối hẻm, một giọng đàn ông la lên:
– Trời ơi, mới mượn có một cái mà làm như thiếu ghế không bằng!
– Một cái nhưng mượn ba ngày! – loa đáp trả ngay lập tức.
Cả xóm cười rần rần.
Tôi bắt đầu hiểu vì sao người ta đồn xóm này “lạ”.
Đang lúc náo nhiệt thì Thắng “nổ” xuất hiện. Anh ta mặc áo thun trắng, quần jean rách gối, tay cầm điện thoại, miệng cười tự tin:
– Ông Ba, bữa nay đừng thông báo nhiều, người ta còn ngủ chứ!
Ông Ba liếc Thắng:
– Ngủ gì giờ này? Ổng tối qua nhậu tới mấy giờ?
Chưa đợi Thắng trả lời, loa phường vang lên như có trí nhớ riêng:
– Theo ghi nhận, Thắng về nhà lúc 2 giờ 13 phút sáng, vừa đi vừa hát “Anh sẽ về sớm thôi”.
Thắng đứng đơ người.
– Trời ơi! – Thắng la lên – Cái loa này theo dõi đời tư người khác à?
– Không – ông Ba cười hiền – Tại con đứng ngay dưới loa mà hát.
Cả xóm lại được phen cười ngặt nghẽo.
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt mà vừa buồn cười vừa… hơi run.
Một chiếc loa phường biết nói, một ông tổ trưởng coi loa như tri kỷ, một xóm mà chuyện riêng tư không cần hỏi cũng tự lộ.
Trước khi kết thúc buổi sáng, ông Ba chỉnh micro, giọng nghiêm túc hẳn lên:
– Cuối cùng, chào mừng thành viên mới của xóm ta!
Tôi giật mình.
– Mong con sớm hòa nhập. Ở đây không giàu, không sang, nhưng… không bao giờ buồn.
Loa phường bỗng thêm một câu “phụ đề”:
– Và không có bí mật.
Tôi nuốt nước bọt, cười méo xệch.
Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Mình phải sống sao cho đừng bao giờ bị… gọi tên trên loa phường.
Và đáng tiếc thay…
👉 đó là điều không thể ở xóm 13.