MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXóm Tôi Toàn Cao ThủChương 3: BÀ NĂM BÁN NƯỚC – TRÙM NẮM TIN MẬT

Xóm Tôi Toàn Cao Thủ

Chương 3: BÀ NĂM BÁN NƯỚC – TRÙM NẮM TIN MẬT

644 từ · ~4 phút đọc

Nếu ông Ba tổ trưởng là loa phường biết nói, thì bà Năm bán nước chính là… máy chủ lưu trữ dữ liệu của xóm 13.

Quán nước của bà nằm ngay đầu hẻm. Nhỏ thôi, chỉ có một cái bàn nhựa, vài cái ghế thấp và một bình trà đá lúc nào cũng đầy. Nhưng lạ ở chỗ, ai bước vào xóm cũng phải đi ngang qua đó, và gần như… không ai đi qua mà không bị hỏi.

Sáng hôm đó, tôi vừa ra khỏi phòng thì đã nghe giọng bà Năm:

– Ủa, thằng nhỏ mới dọn tới nè! Dậy sớm dữ ha?

Tôi giật mình.

– Dạ… con vừa thức ạ.

– Thức hay bị loa phường đánh thức? – bà cười, ánh mắt long lanh đầy ẩn ý.

Tôi cười trừ, kéo ghế ngồi xuống.

Vừa ngồi chưa kịp gọi nước, bà đã đặt trước mặt tôi một ly trà đá:

– Uống đi, mới tới là bà cho miễn phí. Nhưng… nhớ trả lời vài câu hỏi nhen.

Tôi nghe chữ “nhưng” là thấy không ổn rồi.

– Con làm nghề gì?

– Dạ, con làm tự do ạ.

– Tự do là… thất nghiệp tạm thời hả?

– Dạ… cũng có thể hiểu vậy.

Bà Năm gật gù, tay quạt quạt cái quạt giấy, miệng lẩm bẩm:

– Ờ, giống thằng Thắng.

Nhắc tới Thắng “nổ”, từ đâu đó anh ta xuất hiện liền, như có radar bắt sóng.

– Bà Năm, bà nói con hả?

– Không – bà đáp tỉnh queo – Bà đang nói chuyện… thời tiết.

Thắng nhíu mày:

– Thời tiết gì mà giống con?

Bà Năm không trả lời, chỉ cười. Nụ cười của bà khiến người ta có cảm giác:

👉 Bà biết nhiều hơn bà nói.

Một lúc sau, bà quay sang tôi:

– Con ở phòng số mấy?

– Dạ, phòng cuối dãy ạ.

Bà Năm dừng tay, nhìn tôi chằm chằm.

– Ủa… phòng đó có người ở hả?

Tôi nuốt nước bọt.

– Dạ… con ở mà bà.

– Ờ… vậy chắc ổn.

Cái cách bà nói “chắc ổn” làm tôi thấy sống lưng lạnh lạnh.

Tôi chưa kịp hỏi thêm thì một chị trong xóm chạy lại, giọng hớt hải:

– Bà Năm ơi, bà có thấy chồng con đâu không?

Bà Năm chưa cần suy nghĩ:

– Có. Sáng sớm ổng ghé đây uống cà phê, nói đi làm. Nhưng hồi nãy bà thấy ổng rẽ qua hẻm bên trái.

– Hẻm đó đâu phải đường đi làm đâu bà?

– Ờ… chắc ổng đi đường vòng cho mát.

Chị kia thở dài bỏ đi.

Tôi nhìn bà Năm, mắt tròn xoe.

– Sao bà biết hết vậy ạ?

Bà Năm cười hiền:

– Bà không biết hết. Bà chỉ… để ý chút xíu thôi.

“Chút xíu” của bà có vẻ bằng… toàn bộ camera an ninh của thành phố.

Chưa hết, bà quay sang tôi, hạ giọng:

– Con ở phòng cuối dãy, nhớ khóa cửa cẩn thận nghe. Đêm hôm bữa có con mèo hoang vô đó.

– Dạ… mèo hả bà?

– Ừ. Mà con mèo đó kêu hơi giống… người.

Tôi suýt sặc trà.

Đúng lúc đó, ông Ba tổ trưởng đi ngang, tay cầm loa. Bà Năm gọi với theo:

– Ông Ba, hôm nay đừng nói chuyện phòng cuối dãy nghe!

Ông Ba khựng lại:

– Sao?

– Thì… nói nhiều mấy đứa nhỏ sợ.

Ông Ba nhìn tôi, cười cười:

– Ờ… vậy thôi.

Hai người trao nhau một ánh mắt rất… khó hiểu.

Tôi bắt đầu nhận ra một điều quan trọng ở xóm 13:

👉 Nếu loa phường nói ra sự thật… thì bà Năm là người quyết định sự thật đó có được nói hay không.

Trước khi tôi đứng dậy về phòng, bà Năm gọi lại:

– Con ơi.

– Dạ?

– Ở xóm này sống đơn giản lắm. Đừng giấu gì cả, vì… giấu cũng không được đâu.

Bà cười, tôi cười theo, nhưng trong lòng thì thầm:

Trời ơi, con chỉ muốn ở trọ yên ổn thôi mà…

Và tôi đâu biết rằng,

👉 bí mật đầu tiên của xóm 13… đang nằm ngay căn phòng tôi ở.