Ở xóm 13, nếu có bảng xếp hạng nhân vật nói nhiều nhất, thì Thắng chắc chắn đứng top 1… tự phong.
Người ta gọi anh là Thắng “nổ” không phải vì anh xấu hay dữ, mà vì mỗi lần anh mở miệng là không khí xung quanh… phình to thêm một chút.
Sáng hôm đó, cả xóm đang ngồi trước quán bà Năm thì Thắng xuất hiện, tay cầm điện thoại, mặt nghiêm túc như sắp họp báo quốc gia.
– Bà con nghe nè! – Thắng hắng giọng – Sắp tới xóm mình… có cơ hội đổi đời.
Cả xóm im lặng đúng ba giây.
Ông Ba tổ trưởng nheo mắt:
– Đổi đời kiểu gì?
Thắng giơ điện thoại lên, nói chắc nịch:
– Con quen ông anh làm bên trên. Ổng nói sắp có dự án lớn, hẻm mình được chọn làm… khu dân cư kiểu mẫu.
Bà Năm nhấp ngụm trà, hỏi tỉnh bơ:
– Kiểu mẫu là sao con?
– Là đường trải nhựa, nhà sơn lại, wifi miễn phí toàn xóm, với… có thể lên TV nữa.
Nghe tới “lên TV”, mấy cô trong xóm bắt đầu xì xào.
– Thiệt hông?
– Lên TV thiệt hả?
Thắng gật đầu lia lịa:
– Con nói là nói thiệt. Ông anh con làm lớn lắm. Chủ tịch còn phải gọi ổng bằng… anh.
Ông Ba ho khan:
– Ủa, anh nào?
– Anh… Minh.
– Minh nào?
Thắng đứng hình một nhịp:
– Minh… Minh… Minh mập!
Không khí chùng xuống.
Bà Năm đặt ly trà xuống, giọng nhẹ tênh:
– Minh mập bán hủ tiếu đầu chợ hả?
Thắng cười trừ:
– Dạ… ảnh đó quen biết rộng lắm bà.
Cả xóm vẫn chưa tin lắm, nhưng nghe Thắng nói mà nghe cũng đã tai, nên ai cũng ngồi nghe tiếp.
Thắng tiếp tục:
– Nhưng muốn được chọn làm khu kiểu mẫu, xóm mình phải… đóng góp chút đỉnh.
– Đóng góp gì? – ông Ba hỏi.
– Thì… tiền trang trí, giấy tờ, tiếp khách.
Bà Năm nhướng mày:
– Bao nhiêu?
– Mỗi hộ… hai trăm.
– Hai trăm ngàn? – một cô hỏi.
– Dạ… hai trăm đô.
Cả xóm đồng loạt hít một hơi.
– Trời đất ơi! – bà Tư la lên – Bán nhà luôn quá!
Thắng vội xua tay:
– Không không, con nói ví dụ thôi. Chứ thực tế thì… hai trăm ngàn mỗi hộ.
Không khí dịu xuống đôi chút.
Đúng lúc ấy, Lan – cô hàng xóm lạnh lùng – bước ra. Cô đứng khoanh tay, nghe một lúc rồi hỏi đúng một câu:
– Anh có giấy tờ gì không?
Thắng chớp mắt:
– Giấy… gì?
– Quyết định, thông báo, hay ít nhất là… tin nhắn.
Thắng lúng túng, rồi mở điện thoại, đưa ra một đoạn chat.
Lan nhìn vào, đọc chậm rãi:
– “Anh Minh mập: bữa nào rảnh nhậu.”
– Đây là dự án hả anh?
Cả xóm bật cười như được mùa.
Mặt Thắng đỏ như trái gấc.
– Thì… từ nhậu mới ra chuyện lớn được chứ!
Bà Năm lắc đầu:
– Thắng ơi, con nổ vừa vừa thôi, xóm mình còn nghèo.
Ông Ba thở dài:
– Thôi, giải tán. Ai về nhà nấy. Đổi đời để… từ từ tính.
Mọi người tản ra, vừa đi vừa cười. Riêng Thắng đứng lại, mặt tiu nghỉu.
Tôi đi ngang, thấy tội tội:
– Thôi anh, lần sau nói ít lại là được.
Thắng nhìn tôi, cười buồn:
– Tại anh chỉ muốn xóm mình… oai hơn người ta chút thôi.
Tôi im lặng. Lần đầu tiên, tôi thấy phía sau cái miệng “nổ” đó…
👉 là một người cũng biết nghĩ cho người khác.
Tối hôm đó, loa phường vang lên một câu ngắn gọn:
– Thông báo: xóm ta chưa đổi đời. Ai nợ tiền điện nhớ đóng đúng hạn.
Cả xóm cười rộ lên lần nữa.
Còn Thắng…
👉 chính thức có thêm một biệt danh mới: Thắng “nổ có tâm”.