MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXóm Tôi Toàn Cao ThủChương 5: LAN LẠNH LÙNG NHƯNG HAY GẶP XUI

Xóm Tôi Toàn Cao Thủ

Chương 5: LAN LẠNH LÙNG NHƯNG HAY GẶP XUI

564 từ · ~3 phút đọc

Nếu xóm 13 là một bộ phim hài, thì Lan chính là nhân vật bước ra từ phim khác…

Phim tâm lý.

Ít thoại.

Mặt lúc nào cũng như đang suy nghĩ chuyện lớn của nhân loại.

Lan ở phòng kế bên tôi. Cô ít nói, ít cười, ít giao tiếp, và gần như miễn nhiễm với mọi trò tào lao của xóm.

Ít nhất… đó là tôi nghĩ.

Sáng hôm đó, cả xóm đang tụ tập ở quán bà Năm thì Lan xuất hiện, áo sơ mi trắng, quần đen, dáng đi dứt khoát.

– Chào bà – Lan gật đầu.

– Ờ, đi làm hả con? – bà Năm hỏi.

– Dạ.

Chỉ một chữ. Gọn. Lạnh.

Thắng “nổ” nhìn theo, huých tôi:

– Cô này mà cười một cái chắc xóm hết điện.

Tôi chưa kịp trả lời thì xui xẻo bắt đầu.

Lan bước thêm đúng ba bước thì…

👉 “rẹt!”

Âm thanh quen mà không ai muốn nghe.

Cái quai giày của Lan… đứt gọn.

Lan đứng sững. Cả xóm im phăng phắc.

Bà Năm là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên:

– Ờ… hôm nay vía không tốt rồi con.

Lan cúi xuống nhìn đôi giày, thở ra một hơi rất nhẹ:

– Không sao đâu bà.

Cô vừa nói xong thì… xe máy của ai đó chạy ngang, vũng nước bắn thẳng vào ống quần trắng tinh.

– Trời ơi! – bà Tư kêu lên – Trúng ngay chỗ hiểm!

Lan nhìn ống quần, im lặng thêm hai giây nữa.

Thắng thì thầm:

– Thấy chưa, anh nói mà. Cô này không xui thì ai xui.

Lan rút khăn giấy lau lau, rồi… trượt chân vì nước.

May mà tôi đứng gần, kịp kéo lại.

– Cảm ơn – Lan nói nhỏ.

Chỉ hai chữ. Nhưng là câu dài nhất từ đầu tới giờ.

– Không có gì – tôi cười – Hình như hôm nay không đứng về phía cô lắm.

Lan nhìn tôi, ánh mắt rất bình tĩnh:

– Không sao. Tôi quen rồi.

Câu đó làm tôi hơi khựng lại.

Bà Năm từ trong quán chạy ra, đưa cho Lan đôi dép:

– Mang tạm đi con, đi làm trễ còn hơn té nữa.

Lan nhận dép, gật đầu:

– Dạ, cảm ơn bà.

Cô quay đi được vài bước thì loa phường vang lên:

– Thông báo nhỏ: ai phơi đồ ngoài sân nhớ cột chắc. Gió lớn dễ rớt… trúng người vô tội.

Chưa dứt câu…

👉 “Bộp!”

Một cái áo thun ướt nhẹp rớt ngay lên đầu Lan.

Cả xóm chết lặng.

Rồi… cười nổ trời.

Lan đứng yên, áo trên đầu, nước nhỏ tong tong.

Thắng cười đến mức phải vịn cột điện:

– Trời ơi, hôm nay cô Lan bị sao vậy!

Lan từ từ lấy áo xuống, nhìn quanh xóm.

Ai cũng nín cười… trễ.

Cô thở dài, rồi… cười.

Một nụ cười rất nhẹ, rất ngắn, nhưng đủ khiến cả xóm… đứng hình.

– Chắc hôm nay tôi nên xin nghỉ làm.

Cả xóm cười ồ lên lần nữa.

Ông Ba tổ trưởng gật gù:

– Ờ, quyết định sáng suốt đó con.

Lan quay sang nhìn tôi:

– Anh rảnh không?

– Ờ… cũng rảnh.

– Giúp tôi mua đôi giày mới được không? Tôi sợ đi một mình lại xui tiếp.

Tôi chưa kịp trả lời thì bà Năm chen vào:

– Đi đi con, coi như… giải hạn.

Lan cười lần nữa.

👉 Từ hôm đó, cả xóm phát hiện ra một sự thật động trời:

Lan không hề lạnh lùng.

Chỉ là… xui riết rồi quen mặt nghiêm túc thôi.

Và tôi bắt đầu có cảm giác:

👉 ở xóm 13, không ai bình thường theo cách người ta nghĩ.