MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXóm Tôi Toàn Cao ThủChương 6: CON CHÓ MỰC BIẾT NGHE CHUYỆN ĐỜI

Xóm Tôi Toàn Cao Thủ

Chương 6: CON CHÓ MỰC BIẾT NGHE CHUYỆN ĐỜI

489 từ · ~3 phút đọc

Nếu hỏi ai là nhân vật im lặng nhưng biết nhiều nhất xóm 13, thì câu trả lời không phải bà Năm, cũng không phải loa phường…

👉 Là con chó Mực.

Mực không rõ thuộc về nhà ai. Người thì bảo của bà Tư, người lại nói của ông Sáu, còn ông Ba thì khẳng định:

– Chó chung của xóm. Nó trung lập.

Mực đen thui, mắt tròn, tai lúc nào cũng dựng lên như đang nghe lén chuyện thiên hạ. Đặc biệt, hễ ai buồn là Mực xuất hiện.

Sáng hôm đó, tôi đang ngồi trước phòng, mặt mày ngơ ngác vì trễ deadline thì Mực từ đâu chạy tới, ngồi ngay trước mặt tôi.

– Gì đó? – tôi hỏi.

Mực nghiêng đầu.

Tôi thở dài:

– Tự nhiên thấy đời mình hơi bế tắc mày ơi.

Mực gật gật.

👉 Gật thiệt.

Tôi đứng hình.

– Ủa? Mày hiểu hả?

Mực lại gật. Rồi nằm xuống, đặt cái cằm lên chân tôi.

Đúng lúc đó, Lan đi ngang, thấy cảnh tượng liền nói:

– Nó hay vậy lắm. Ai than là nó ngồi nghe.

– Chó gì kỳ vậy?

– Nghe nói hồi nhỏ nó bị bỏ rơi, nên hiểu cảm giác đó.

Tôi nhìn Mực, tự nhiên thấy lòng dịu lại chút xíu.

Chưa kịp cảm động lâu thì Thắng “nổ” xuất hiện, mặt buồn rười rượi.

– Mực ơi, đời tao sắp sang trang rồi mày à.

Mực lập tức quay sang, ngồi trước mặt Thắng.

– Thấy chưa! – Thắng chỉ tay – Nó chọn tao trước, chứng tỏ tao sắp giàu.

Bà Năm từ quán nước nói vọng ra:

– Giàu hay nghèo chưa biết, nhưng nợ bà tiền nước ba bữa rồi đó.

Mực quay sang nhìn Thắng, ánh mắt đầy trách móc.

Thắng im luôn.

Một lúc sau, ông Ba tổ trưởng cũng tới, ngồi xuống cạnh Mực, giọng trầm hẳn:

– Mấy bữa nay bà xã tao giận.

Mực chậm rãi… đặt chân lên tay ông Ba.

Ông Ba rơm rớm:

– Thấy chưa, nó hiểu tao nhất xóm.

Cả xóm nhìn cảnh đó mà không nhịn được cười.

Bỗng có tiếng la thất thanh:

– MỰC! ĐỪNG!

Quá muộn.

Mực đã chạy thẳng vào quán bà Năm, ngoạm lấy… đĩa bánh tiêu mới chiên.

– Trời ơi! – bà Năm la – Con chó này sao nó biết lựa thời điểm dữ vậy!

Mực vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt như nói:

👉 Buồn thì buồn, đói vẫn đói.

Cả xóm đuổi theo trong tiếng cười ầm cả con hẻm.

Cuối cùng, Mực bị bắt lại. Nó ngồi trước bà Năm, cúi đầu.

– Thôi – bà Năm thở dài – Mày nghe chuyện đời giỏi mà sống cũng… đời ghê.

Lan xoa đầu Mực:

– Lần sau đói thì nói.

Mực sủa một tiếng nhẹ.

Tối hôm đó, loa phường vang lên:

– Thông báo: ai cho chó ăn nhớ canh chừng. Chó nghe chuyện nhiều quá… khôn ra.

Tôi nhìn Mực đang nằm trước phòng, thở đều đều.

👉 Ở xóm 13, người ta có thể không nói hết với nhau,

nhưng luôn có ít nhất một con chó… chịu ngồi nghe.