Tam thái thái tức giận, vung tay hất mạnh, chén trà lập tức rơi xuống đất. Trên nền trải thảm dày, chén không vỡ, nhưng nước trà văng tung tóe, bắn cả lên váy áo và mặt Cố Hy Ngôn.
Thế nhưng Cố Hy Ngôn vẫn không đổi sắc mặt, vẻ dịu dàng, cung thuận như cũ.
Tam thái thái thấy nàng như vậy, tức đến run rẩy toàn thân, chỉ tay mắng:
“Ngươi cố ý đến đây để chọc tức ta cho chết phải không? Ta tạo nghiệp gì mà lại vớ phải một sao chổi như ngươi! Sao ngươi không chết thay cho Thừa Uyên đi, giờ lại còn dám lên cầu xin lão thái thái? Con đàn bà chị dâu nhà ngươi cũng là đồ xui xẻo, đi đến đâu là mang họa đến đó! Ngươi đúng là càng ngày càng có bản lĩnh, chạy tới Thọ An Đường làm loạn, quấy rầy sự thanh tịnh của lão thái thái, giờ thì cả phủ đều biết ngươi giỏi giang rồi, quả phụ biết mắng chửi nha hoàn rồi, đúng là làm rạng rỡ cửa nhà ta quá đi!”
Cố Hy Ngôn nói:
“Thưa mẹ, mẹ muốn mắng thế nào cũng được, nhưng hễ còn chỗ cho con ở trong phủ này thì con nhất định phải sắp xếp ổn thỏa cho chị dâu. Nếu mẹ thật sự không vừa mắt, con dứt khoát cuốn chăn chiếu ra ở ngoài mộ Thừa Uyên, trông coi mộ phần cho chàng, coi như ở đó bầu bạn với chàng.”
Nói xong, nàng cúi xuống nhặt chén trà dưới đất, đặt lại lên án.
Tiếng sứ chạm gỗ vang lên lanh lảnh, nàng gọi nha hoàn vào thu dọn.
Thực ra bên ngoài đã nghe thấy động tĩnh từ sớm, chỉ là không dám lên tiếng, lúc này nghe gọi mới vội vàng mở cửa định vào.
Tam thái thái nghe vậy, chỉ thấy một luồng tức khí xông thẳng lên đầu, thuận tay vớ chiếc gối thêu kim tuyến hình mãng xà bên cạnh, ném mạnh về phía Cố Hy Ngôn, miệng mắng:
“Con tiện tỳ ngông cuồng không coi ai ra gì! Ngươi cố tình không để Thừa Uyên được yên ổn dưới suối vàng phải không! Ta sớm nên biết, hạng người nhẹ dạ buông tuồng như ngươi, làm sao chịu yên phận thủ tiết cho đàng hoàng!”
Bà mắng như vậy, người bên ngoài càng sợ, vào cũng không được mà không vào cũng không xong.
Cố Hy Ngôn khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói:
“Thưa mẹ, mẹ mắng con vài câu thì không sao, chỉ xin đừng làm hại đến thân thể của mình.”
Nàng nói rồi ân cần lấy tấm đệm lụa bên cạnh định đắp lên chân bà, lại bị Tam thái thái thẳng tay đẩy ra.
Cố Hy Ngôn loạng choạng, suýt thì ngã.
Nàng vịn lấy bàn, cười nhẹ:
“Thưa mẹ, nếu mẹ đã không ưa con, vậy con xin cáo lui trước. Còn chuyện chị dâu nhà con, chắc mẹ cũng không muốn gặp, chuyện này vốn dĩ cũng chẳng sao. Ra ngoài thì cứ nói là đã gặp rồi, ai nấy đều giữ được thể diện. Sau này con để chị ấy ở lại đây hai ngày, tìm được chỗ ở rồi sẽ đi, cũng không đến mức chiếm bao nhiêu tiện nghi của nhà mình, mẹ không cần vì chuyện đó mà bực bội.”
Nói xong, nàng cúi đầu đi ra ngoài, vén rèm bước ra, liền thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình.
Lúc này, tóc mai nàng hơi rối, trên mặt còn vệt nước, gấu váy cũng ướt, lại thêm những tiếng mắng chửi khàn giọng vừa rồi vọng ra từ trong phòng, đám nha hoàn, bà tử tự nhiên đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Cố Hy Ngôn cảm nhận rõ những ánh nhìn khác nhau: có thương hại, có đồng cảm, có hả hê, cũng có kẻ chỉ thích xem náo nhiệt.
Nàng không để tâm. Nàng cố ý để mọi người nhìn thấy sự chật vật của mình.
Là quả phụ của quốc công phủ, những gì cần giữ nàng đã giữ, những gì cần hiếu kính nàng cũng đã hiếu kính. Nếu mọi chuyện vẫn không thể như ý, vậy cũng chẳng thể trách nàng được.
Nàng đi thẳng sang phòng hành lang phía đông. Mạnh Thư Hội đang ngồi đứng không yên, thấy nàng bước vào với bộ dạng thảm hại như vậy thì giật mình, vội vàng ra đón, nắm chặt tay nàng:
“Có chuyện gì thế này? Xảy ra chuyện gì rồi? Sao mặt muội toàn nước thế này?”
Nói rồi lấy khăn lụa trong tay áo lau mặt cho Cố Hy Ngôn.
Trên mặt Cố Hy Ngôn vốn có một lớp phấn mỏng, lúc này bị nước trà thấm ướt, phấn loang lổ hòa với vết nước, càng thêm thê lương.
Mạnh Thư Hội gần như bật khóc:
“Thế này là sao? Là ai, mà lại chẳng coi phép tắc ra gì như vậy?”
Vợ Thường Xuân đứng bên thấy cảnh này, vội bước lên nói:
“Phép tắc gì chứ, thân gia nãi nãi nói vậy nghe nặng lời quá. Làm con dâu, hầu hạ trước mặt mẹ chồng, bị lập quy củ thì có gì lạ đâu?”
Mạnh Thư Hội nghe vậy, vừa đau vừa giận, tay run lên.
Khi nàng mới vào cửa, Cố Hy Ngôn vẫn chỉ là cô bé nhỏ xíu. Trưởng tẩu như mẹ, Mạnh Thư Hội luôn thương yêu, gần gũi nàng, cùng làm nữ công, cùng nói cười chơi đùa.
Đến khi Cố Hy Ngôn xuất giá, nàng theo bản năng nghĩ nàng ấy gả vào hào môn, hẳn sẽ sống những ngày tốt đẹp.
Dẫu trong lòng biết gia cảnh nhà mình đã sa sút, nhưng vẫn cho rằng nhà quyền quý giàu sang như vậy, nền nếp sâu dày, gia phong đoan chính, ít nhất cũng không đến mức bạc đãi nàng dâu goá bụa.
Ai ngờ lại là thế này!
Dù sao nàng cũng là người nhà mẹ đẻ, đối phương lại không kiêng dè chút nào, hắt thẳng nước trà lên người Cố Hy Ngôn — rõ ràng là hắt cho nàng xem.
Lúc này Cố Hy Ngôn lại quay sang khuyên Mạnh Thư Hội:
“Tẩu tẩu, lời của Thường tẩu tử cũng đúng. Mẹ chồng lập quy củ với muội, cũng là dạy muội cách làm việc, chẳng có gì to tát. Hơn nữa vừa rồi mẹ cũng nói rồi, tẩu cứ ở lại đây hai ba ngày, đợi tìm được chỗ ở rồi dọn đi cũng chưa muộn.”
Mạnh Thư Hội sững người, nhìn Cố Hy Ngôn, thấy nàng dường như hoàn toàn không để tâm đến sự chật vật của mình.
Nàng mấp máy môi, cuối cùng cũng không nói gì.
Ngay lúc này, nàng đã hiểu — Cố Hy Ngôn ở trước mặt mẹ chồng chịu một trận sỉ nhục, nhưng đổi lại được cơ hội để nàng ở lại nơi này.
Em chồng đã chịu cúi đầu, lặng lẽ nuốt trọn nỗi nhục ấy, thì nàng đành phải nhận lấy phần lợi này.