Rất lâu sau, nàng mới nghe thấy tiếng chén trà nhẹ nhàng đặt xuống mặt án.
Âm thanh rất khẽ, là sự ung dung vốn có của bậc trưởng giả danh môn, hòa hợp đến lạ với bầu không khí ấm áp mềm mại trong phòng.
Lúc này, lão thái thái hơi nhấc mí mắt đã chùng xuống, chậm rãi nói:
“Xét theo lẽ thường, thân thích thì nên thường xuyên qua lại. Nhà mẹ đẻ của con gặp chuyện như vậy, lẽ ra chúng ta đã phải sai người qua hỏi han xem tẩu tử con sắp xếp thế nào, dù sao cũng nên giúp đỡ đôi chút, đó mới là đạo lý. Nay tẩu tử con đã tự mình tới, thân thích tới cửa, dĩ nhiên phải có đạo đãi khách.”
Nghe mấy câu đầu, Cố Hy Ngôn còn nhen nhóm chút hy vọng, nhưng khi nghe tới bốn chữ “đạo đãi khách”, lòng nàng liền chầm chậm chìm xuống.
Sau đó, nàng nghe lão thái thái quay sang hỏi Nhị thái thái:
“Thân thích tới rồi, sao các người không ai nhắc tới?”
Lời này mang theo vài phần trách cứ. Nhị thái thái vội đáp:
“Từ sau tết, trong phủ việc vặt chất chồng, chuyện này nối tiếp chuyện kia. Vừa lo xong một đợt, ngẩng đầu lên đã sắp sang tháng hai. Lễ nghi qua lại của các phòng các viện, giao tế nhân tình, đều phải sắp xếp từng chút. Mấy ngày nay lại bận thu dọn y phục chăn nệm mùa đông, kiểm kê đồ dùng bài trí, bận đến quay cuồng, còn chưa kịp thở, ai ngờ lại sơ sót chuyện nhà mẹ đẻ của Uyên Lục tức, quả thật là không nên.”