MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không, Tôi Thành Thiên Tài Toán HọcChương 10: Khủng Hoảng Hồi Quy Và Lời Thú Nhận Nửa Vời

Xuyên Không, Tôi Thành Thiên Tài Toán Học

Chương 10: Khủng Hoảng Hồi Quy Và Lời Thú Nhận Nửa Vời

1,049 từ

Tin tức về cuộc thi lớn do Vua Triều Nguyên tổ chức để kiểm chứng "Thiên Thư Số Học" của Lý Hàm Dũng đã lan truyền khắp Kinh thành, tạo ra một không khí căng thẳng và phấn khích chưa từng có. Đối với triều đình, đây là một cơ hội để khẳng định tính chân thực của Số Học mới; còn đối với Lịch (Trần Văn Lịch), đây là một thảm họa không thể tránh khỏi. Cuộc thi sẽ không chỉ yêu cầu giải toán, mà còn buộc Lịch phải chứng minh các định lý của mình từ những nguyên tắc cơ bản nhất, một quá trình mà Lịch, học sinh dở Toán của kiếp trước, hoàn toàn không được trang bị. Anh không thể chỉ dựa vào trí nhớ mờ nhạt về công thức nữa. Anh phải tự mình hiểu và tái tạo lại logic Toán học đã được xây dựng qua hàng ngàn năm. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, Trần Văn Lịch buộc phải học Toán một cách thực sự, không phải vì áp lực thi cử, mà vì áp lực sống còn của một Tể Tướng.

Áp lực này đã khiến Lịch rơi vào một cuộc khủng hoảng tinh thần nghiêm trọng. Anh nhốt mình trong phòng làm việc, xung quanh là những cuộn giấy da cổ đại và cuốn sách giáo khoa Toán học cấp 3 cũ nát, rách nát của mình. Anh cố gắng chứng minh lại Định lý Thales (Định lý về sự song song và tỷ lệ đoạn thẳng), một kiến thức nền tảng cho nhiều công thức anh đã áp dụng, nhưng tư duy lười biếng và phản xạ "nhớ công thức mà không hiểu bản chất" luôn khiến anh mắc kẹt. Anh cảm thấy như mình đang bị cả Vũ Trụ Toán học quay lưng lại.

Một đêm khuya, khi Lịch đang tuyệt vọng ngồi trước bàn, cố gắng giải một bài toán về Hồi Quy Tuyến Tính đơn giản (dự đoán xu hướng giá cả) – một bài toán anh đã từng giải quyết dễ dàng ở kiếp trước bằng máy tính – anh gần như gục ngã vì kiệt sức.

Tiểu Cân, người đệ tử trung thành, mang trà nóng vào và thấy vẻ mặt tiều tụy của sư phụ, đã khẽ hỏi:

Tiểu Cân: "Thưa sư phụ, ngài đã dạy chúng con về sự Tối Ưu Hóa. Tại sao lúc này, con thấy ngài lại đang làm việc theo con đường phức tạp nhất? Chẳng phải ngài có thể dùng Thiên Cơ Kế để chỉ dẫn sao?"

Lịch (thở dài): "Thiên Cơ Kế... nó chỉ là một chiếc la bàn cũ kỹ, Tiểu Cân. Nó chỉ cho ta hướng đi, nhưng nó không cho ta thấy những vũng lầy trên đường. Sự Tối Ưu Hóa thực sự không phải là tìm ra con đường ngắn nhất, mà là hiểu được tất cả những con đường có thể sai."

Sự căng thẳng này càng trở nên rõ ràng khi Diễm Nhi đến thăm. Cô đã mang theo một hộp bánh bao nóng, món ăn mà Lịch luôn thèm thuồng vì nó gợi nhớ đến đồ ăn nhanh hiện đại. Cô đặt bánh lên bàn và nhìn thẳng vào Lịch.

Diễm Nhi: "Tể Tướng, tôi đã xem đề bài của cuộc thi. Họ muốn ngài chứng minh rằng Số Âm là có thật và nó không phải là tà thuật. Ngài có thể giải thích nó bằng logic, nhưng làm sao ngài chứng minh được sự tồn tại của nó trước mắt họ?"

Lịch (nhắm mắt, mệt mỏi): "Sự tồn tại của Số Âm... là hiển nhiên như việc tôi nhớ đến những thứ không tồn tại ở đây. Tôi biết nó là thật, nhưng để thuyết phục một người chưa từng thấy tuyết rằng tuyết lạnh, đó là điều không thể."

Diễm Nhi (nhìn vào chiếc máy tính Casio): "Vậy, hãy nói cho tôi sự thật, dù chỉ là một nửa. Ngài không phải là Lý Hàm Dũng, đúng không? Hàm Dũng cũ là một người bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo của số học, còn ngài là một người bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo của cuộc sống bình thường. Nguồn gốc tri thức của ngài... không phải là học thuộc, mà là nhớ lại. Có phải vậy không?"

Bị lời nói sắc bén của Diễm Nhi chạm đến sự thật cốt lõi, Lịch biết rằng anh không thể tiếp tục lừa dối cô, người duy nhất hiểu được anh. Anh quyết định thú nhận một nửa sự thật, tránh đề cập đến việc xuyên không.

Lịch (thì thầm): "Cô nói đúng, Diễm Nhi. Tôi... không phải là Hàm Dũng mà họ biết. Thân xác này là của cậu ấy, nhưng tri thức này không phải là sự học thuộc lòng của Hàm Dũng. Nó đến từ... một nơi rất xa, nơi mà những khái niệm này đã là kiến thức cơ bản của mọi người. Tôi đã lãng quên chúng, nhưng cơ thể này (Hàm Dũng) đã giúp tôi hồi phục những ký ức đó. Tôi không phải thiên tài bẩm sinh, tôi chỉ là một kẻ đang cố gắng nhớ lại bài học cũ để cứu vớt một triều đại."

Diễm Nhi (cười nhẹ): "Vậy ra, ngài là một Sứ Giả của Tri Thức Bị Lãng Quên? Điều đó càng khiến ngài trở nên vĩ đại hơn, Tể Tướng. Ngài không chỉ là người giải toán, mà là người kết nối Đại Nguyên với một Thế Giới Số Học Hoàn Hảo mà ngài từng sống. Tôi sẽ giúp ngài. Chúng ta hãy bắt đầu chứng minh Số Âm bằng cách sử dụng Thuyết Luân Hồi của Kho Thóc."

Lời thú nhận nửa vời này đã giải phóng Lịch khỏi một gánh nặng tâm lý lớn. Với sự giúp đỡ của Diễm Nhi, người đã chấp nhận anh như một "Sứ Giả" và trở thành đồng minh bí mật duy nhất của anh, Lịch tìm thấy động lực mới. Anh nhận ra rằng, dù kiến thức có đến từ đâu, việc anh học lại, hiểu sâu sắc, và áp dụng nó một cách nhân văn mới là điều quan trọng. Cuộc thi sắp tới không chỉ là kiểm chứng tri thức, mà là kiểm chứng sự dũng cảm và chân thật của Lịch.