935 từ
Sau vụ tấn công tâm lý của Tư Mã Chấn, Lý Hàm Dũng (Trần Văn Lịch) nhận ra rằng, chỉ sự chính xác trong tính toán thôi là chưa đủ để dập tắt mê tín và sự nghi ngờ. Anh cần một dự án lớn, một thành tựu vĩ đại có thể thay đổi hoàn toàn bộ mặt của Đại Nguyên và chứng minh rằng Toán học là một công cụ khai sáng, không phải là tà thuật. Lịch quyết định tập trung vào việc tối ưu hóa hệ thống giao thông và liên lạc của quốc gia, một vấn đề đang bị trì trệ nghiêm trọng do thiếu tính toán tốc độ và hướng đi một cách khoa học. Các thông điệp và hàng hóa thường mất quá nhiều thời gian để đi từ Kinh thành đến biên giới, gây ra sự chậm trễ trong các quyết sách và hậu cần quân sự.
Để giải quyết bài toán này, Lịch đã giới thiệu khái niệm Vector và Tốc độ Trung bình (Kiến thức Vật lý và Toán học cấp 3). Đối với người cổ đại, việc di chuyển chỉ là một hành trình trên đường đi thực tế, nhưng Lịch giải thích rằng, chúng ta không chỉ cần tính toán Tốc độ (Speed) mà còn cần tính toán cả Hướng (Direction), và sự kết hợp của hai yếu tố này chính là Vector Tốc độ (Velocity). Anh ví von bằng cách sử dụng hình ảnh những mũi tên. Lịch nói: "Nếu một mũi tên bay đi với một lực nhất định (Tốc độ) nhưng bị gió thổi lệch hướng, thì điểm đến của nó sẽ sai. Toán học sẽ giúp chúng ta tính được lực của gió và điều chỉnh hướng đi của mũi tên để nó đến đích nhanh nhất." Lịch đã thiết lập các trạm đo lường, nơi anh áp dụng định lý Vector để tính toán hướng đi tối ưu nhất cho các đoàn xe ngựa và người đưa tin, giúp rút ngắn thời gian di chuyển đi một nửa.
Việc áp dụng Vector và Tốc độ Trung bình đã tạo ra một cuộc cách mạng về hậu cần và liên lạc. Các thông điệp khẩn cấp giờ đây có thể đến được biên giới nhanh chóng hơn, giúp Vua phản ứng kịp thời trước các mối đe dọa. Tuy nhiên, việc giảng giải về Vector cho các quan lại lại là một quá trình hài hước và đầy gian nan. Lịch phải vẽ những mũi tên lớn trên đất và dùng những ví dụ thô thiển như "kéo một con bò" hoặc "đẩy một chiếc xe" để minh họa cho việc cộng và trừ Vector. Tư Mã Chấn, dù không còn công khai phản đối, nhưng vẫn nghi ngờ sự "ngẫu nhiên" và "thô thiển" trong những ví dụ của Hàm Dũng. Ông ta không thể hiểu được tại sao một Thiên tài lại phải dùng đến những hình ảnh đời thường đến vậy để giải thích những khái niệm vĩ đại.
Trong lúc Lịch đang cố gắng giảng dạy về sự phức tạp của Vector, Diễm Nhi đã hỗ trợ anh một cách thầm lặng. Cô đã giúp Lịch chuẩn bị một loạt các bản đồ Tọa Độ mới được kẻ ô vuông rõ ràng, đánh dấu những điểm mốc quan trọng để dễ dàng tính toán Vector. Trong một buổi làm việc khuya, Diễm Nhi đã hỏi Lịch một câu hỏi mang tính cá nhân sâu sắc: "Thưa Tể Tướng, ngài luôn nói về việc tìm ra con đường ngắn nhất, con đường tối ưu. Vậy, con đường ngắn nhất để ngài tìm thấy sự bình yên là gì? Có phải nó cũng cần một Vector chỉ dẫn không?" Lịch nhìn cô, nhận ra Diễm Nhi đang ám chỉ sự mệt mỏi và khao khát trở về cuộc sống cũ của mình. Anh trả lời, nửa đùa nửa thật: "Con đường ngắn nhất để ta bình yên chính là một Vector chỉ thẳng đến một quán phở bò và một khoảng thời gian tốc độ bằng 0 (nghỉ ngơi) mà không phải giải bất kỳ bài toán nào."
Sự hài hước và tính nhân văn của Hàm Dũng ngày càng bộc lộ rõ ràng thông qua sự tương tác với Diễm Nhi, điều này khiến cô càng thêm gắn bó và quyết tâm bảo vệ bí mật của anh. Cô hiểu rằng, sự lười biếng và tính thực dụng của Trần Văn Lịch chính là động lực để Lý Hàm Dũng tạo ra những giải pháp tối ưu và đơn giản nhất, bởi vì chỉ có một người lười biếng mới tìm ra con đường ít tốn công sức nhất.
Cuối chương, Lịch nhận được tin từ Vua, một tin tức không vui. Vua Triều Nguyên, sau khi bị Tư Mã Chấn liên tục cảnh báo về sự độc quyền tri thức, đã quyết định tổ chức một cuộc thi lớn giữa các học giả và Hàm Dũng. Mục đích là để các học giả cố gắng chứng minh hoặc phản bác các định lý của Hàm Dũng, nhằm "kiểm chứng tính chân thật của Thiên Thư Số Học." Đây là một thử thách lớn, buộc Lịch phải đối mặt với nguy cơ bị bóc trần sự thật rằng anh chỉ là một học sinh dở, đang sử dụng kiến thức ăn sẵn. Lịch biết rằng, anh không thể chỉ dựa vào trí nhớ cũ nữa. Anh phải bắt đầu học thực sự, nếu không, sự nghiệp "Thiên Tài" của anh sẽ sụp đổ, và cái giá phải trả sẽ là sinh mạng.