1,020 từ
Sau khi ổn định kinh tế và củng cố phòng thủ, triều đại Đại Nguyên bắt đầu chú trọng đến việc lập bản đồ quốc gia một cách chính xác hơn. Vua Triều Nguyên giao cho Lý Hàm Dũng (Trần Văn Lịch) nhiệm vụ thiết lập một hệ thống đo lường và ghi chép địa lý mới. Vấn đề là các bản đồ hiện tại chỉ là những bức vẽ mang tính ước lệ, thiếu sự chính xác về khoảng cách và vị trí tương đối, gây khó khăn lớn cho việc quản lý hành chính và quân sự. Lịch nhận ra rằng, đây là lúc cần phải giới thiệu Hệ Thống Tọa Độ Descartes (Kiến thức Hình học Giải tích cơ bản), một khái niệm hoàn toàn xa lạ với triều đại Đại Nguyên, nơi mà vị trí chỉ được mô tả bằng cách ước lượng "đi về phía Đông bao nhiêu dặm" hoặc "gần ngọn núi nào".
Lịch giải thích về Hệ Thống Tọa Độ không phải bằng các thuật ngữ toán học khô khan, mà bằng một câu chuyện triết lý hài hước về "Sự Lãng Quên". Anh nói rằng: "Khi chúng ta nhớ vị trí của một người bạn, chúng ta thường nhớ theo tên của họ, nhưng nếu ta quên tên, ta sẽ quên cả người đó. Tọa Độ chính là Hệ Thống Nhớ Vị Trí Bằng Hai Chiều, bằng hai con số (Hoành Độ và Tung Độ), giúp chúng ta không bao giờ quên được vị trí chính xác của bất cứ điểm nào trên đất nước." Anh dùng các ví dụ về trò chơi cờ vây (Weiqi) mà người cổ đại quen thuộc, vẽ hai trục vuông góc (Trục X và Trục Y) và giải thích rằng mỗi giao điểm đều có một "địa chỉ số học" duy nhất. Lịch thuyết phục Vua rằng, hệ thống này sẽ biến đất nước thành một "Bàn Cờ Vĩ Đại" có thể quản lý được bằng số học. Vua vô cùng phấn khích, lập tức ra lệnh xây dựng các điểm mốc Tọa Độ trên khắp Kinh thành.
Tuy nhiên, trong khi Lịch đang bận rộn với công việc địa lý vĩ mô, Tư Mã Chấn đã tiến hành một đòn phản công quyết liệt và mang tính cá nhân hơn. Ông ta, sau nhiều lần thất bại trong việc tìm kiếm "pháp khí" của Hàm Dũng, quyết định tấn công vào yếu huyệt mà ông ta đã quan sát được: sự cô độc và sự khác biệt của Hàm Dũng. Tư Mã Chấn viết một bản tấu chương bí mật dâng lên Vua, cáo buộc Hàm Dũng là "Thiên Tài Nhưng Bị Quỷ Ám", lý lẽ rằng, một người phàm trần không thể có được tri thức phi thường và có hành vi kỳ lạ (như thường xuyên nói những từ ngữ vô nghĩa, có ánh mắt lạc lõng, và luôn giữ một vật thể bí ẩn) nếu không có sự can thiệp của Tà Thuật. Bản tấu chương đã không chỉ đơn thuần là sự nghi ngờ về Toán học, mà còn là sự tấn công vào tâm lý và niềm tin của Hàm Dũng.
Bản tấu chương của Tư Mã Chấn, mặc dù bị Vua gạt đi vì những đóng góp không thể chối cãi của Hàm Dũng, đã tạo ra một làn sóng nghi ngờ âm ỉ trong các quan lại và học giả bảo thủ. Họ bắt đầu truyền tai nhau những câu chuyện về nguồn gốc thần bí và "quỷ dị" của Tể Tướng Số Học. Diễm Nhi, người đầu tiên phát hiện ra bản tấu chương này, đã cực kỳ lo lắng. Cô biết rằng nếu Hàm Dũng không làm rõ được nguồn gốc tri thức của mình, sự nghiệp và có lẽ cả tính mạng của anh sẽ bị đe dọa bởi sự mê tín của triều đại. Cô tìm gặp Lịch, không phải để cảnh báo mà để đề nghị một giải pháp.
Diễm Nhi đề nghị Lịch nên công khai giới thiệu một đệ tử thân tín nhất của mình, người có thể giải thích "Thiên Thư" bằng ngôn ngữ cổ đại, qua đó làm giảm bớt tính "tà thuật" trong lời nói của Hàm Dũng. Lịch lập tức nghĩ đến Tiểu Cân, người thư sinh ngây thơ nhưng trung thành. Lịch đồng ý, và quyết định sử dụng cơ hội này để dạy cho Tiểu Cân kiến thức phức tạp nhất mà cậu còn nhớ được một cách rõ ràng: Định Luật Bảo Toàn Năng Lượng (dù chỉ là phiên bản sơ khai, không dùng thuật ngữ Vật lý). Lịch giải thích cho Tiểu Cân rằng: "Năng lượng không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác," và áp dụng nó vào các phép tính Tài Nguyên Quốc Gia. Lịch dạy Tiểu Cân cách giải thích điều này dưới hình thức một "Đạo lý Luân Hồi của Vật Chất," khiến mọi người tin rằng tri thức này không phải là tà thuật mà là sự kết nối với các quy luật tự nhiên.
Sự kiện Tư Mã Chấn tấn công đã khiến Lịch nhận ra rằng, việc cậu sống dựa vào trí nhớ cũ không còn đủ an toàn nữa. Anh phải thực sự bắt đầu học lại và hiểu sâu sắc hơn về các công thức Toán học để có thể đối phó với những thách thức ngày càng lớn. Anh bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để tự nghiên cứu và cố gắng chứng minh lại các định lý cơ bản, một hành động mà Trần Văn Lịch dốt Toán của kiếp trước sẽ không bao giờ nghĩ đến. Lịch nhận ra rằng, chỉ khi anh thực sự hiểu được các công thức, anh mới có thể giải thích chúng bằng ngôn ngữ và triết lý của triều đại Đại Nguyên, từ đó xóa bỏ mọi nghi ngờ về Tà Thuật. Đây là khởi đầu cho quá trình Lịch từ một kẻ "giả vờ thiên tài" trở thành một "thiên tài tự học" bất đắc dĩ.