1,089 từ
Sau khi thiết lập thành công hệ thống tính toán diện tích đất đai và áp dụng các công thức lượng giác vào phòng thủ, Lý Hàm Dũng (Trần Văn Lịch) được Vua giao phó một vấn đề nan giải hơn, liên quan đến sự ổn định kinh tế của Đại Nguyên: Khủng hoảng giá cả. Giá thóc gạo và các nhu yếu phẩm cơ bản khác đang biến động dữ dội theo mùa, gây ra sự bất mãn lớn trong dân chúng và đe dọa đến trật tự xã hội. Các quan lại Bộ Hộ cố gắng can thiệp bằng các biện pháp cứng nhắc và cổ hủ như cấm tăng giá hoặc tịch thu hàng hóa, nhưng những hành động này chỉ khiến thị trường trở nên rối loạn và thiếu hụt hơn. Vấn đề cốt lõi là sự thiếu hiểu biết về Quy luật Cung – Cầu và Nguyên tắc Giá Trị Tiền Tệ (những khái niệm kinh tế vĩ mô cơ bản), mà các quan lại chỉ coi đó là "ý trời" hay "lòng tham của thương nhân".
Lịch biết rằng, để giải quyết vấn đề này, cậu không thể chỉ dùng một công thức toán học đơn giản. Cậu phải áp dụng tư duy logic hiện đại và các nguyên tắc kinh tế học sơ khai, sử dụng Toán học như một công cụ để minh họa cho sự cân bằng. Lịch đã giảng giải về "Sự Cân Bằng của Thị Trường" bằng cách vẽ một biểu đồ đơn giản (sơ khai của đồ thị Cung - Cầu) trên một cuộn giấy da. Anh giải thích rằng, nếu hàng hóa quá ít (cung thấp), giá sẽ tăng cao, và nếu hàng hóa quá nhiều (cung cao), giá sẽ hạ thấp. Lịch dùng khái niệm Tỷ Lệ Thuận/Tỷ Lệ Nghịch để giải thích mối quan hệ này, ví von nó với việc "lực ném (cung) và quãng đường bông hoa bay đi (cầu)". Anh đề xuất một hệ thống dự trữ và điều tiết giá theo tỷ lệ, nơi triều đình sẽ mua vào khi giá thấp và bán ra khi giá cao, tạo ra một Điểm Cân Bằng Ảo để ổn định thị trường, một biện pháp được coi là "Kỳ tích quản lý quốc gia" trong triều đình Đại Nguyên.
Tư Mã Chấn, trong khi bề ngoài phải công nhận hiệu quả của hệ thống điều tiết giá mới, vẫn không từ bỏ sự nghi ngờ của mình. Ông ta tin rằng Hàm Dũng đang dựa vào một vật thể bí ẩn nào đó để đưa ra các phép tính nhanh chóng và chính xác đến phi thường. Ông ta đã âm thầm điều tra và phát hiện ra việc Hàm Dũng luôn mang theo một vật thể lạ hình chữ nhật, có lớp vỏ nứt vỡ, được gọi là "Thiên Cơ Kế". Tư Mã Chấn quyết định thực hiện một phép thử cuối cùng, không phải là một bài toán hóc búa, mà là một câu hỏi triết học về Số Không. Trong buổi triều, Tư Mã Chấn đứng dậy và hỏi: "Thưa Tể Tướng, ngài đã dạy chúng ta về Số Âm, về sự thiếu hụt. Nhưng xin hỏi, Số Không Tuyệt Đối có ý nghĩa gì trong Đạo Số Học? Nó là Hư Vô, là Thần Thánh, hay là sự Biến Mất?"
Câu hỏi của Tư Mã Chấn không chỉ là về Toán học, mà là một cái bẫy triết lý sâu sắc để kiểm tra xem liệu Hàm Dũng có phải là người phàm trần hay không. Trong khi các quan lại khác coi Số Không là sự vô nghĩa, Lịch lại thấy đây là cơ hội để tôn vinh vai trò của số 0 trong Toán học và kỹ thuật hiện đại. Anh giải thích rằng: "Số Không không phải là Hư Vô. Nó là Nền Tảng. Nó là ranh giới giữa Tồn Tại (Số Dương) và Nợ Nần (Số Âm). Nó là công cụ mạnh mẽ nhất để tạo ra Hệ Thống Vị Trí, nơi mà 10 không chỉ là mười que tính, mà là một chục. Số Không không phải là cái gì không có, mà là Cái Gì Thiết Yếu Để Phân Biệt Các Cấp Độ." Lịch còn nhấn mạnh vai trò của số 0 trong việc ngăn chặn thị trường bị sụp đổ (khi lợi nhuận bằng 0, không phải là thâm hụt). Lời giải thích này đã biến Số Không từ một ký hiệu vô dụng thành một khái niệm triết học vĩ đại.
Thế nhưng, sau buổi triều, Tư Mã Chấn đã quyết định hành động. Ông ta lợi dụng lúc Hàm Dũng đang dạy học ở Học Viện Lượng Giác, đột nhập vào văn phòng của Hàm Dũng. Mục đích của ông ta là tịch thu và khám nghiệm chiếc "Thiên Cơ Kế". Ông ta tìm thấy chiếc máy tính Casio hỏng, với những ký hiệu lạ lẫm trên các phím bấm và màn hình tối đen. Tư Mã Chấn tin rằng đây là một loại Pháp Khí được yểm bùa. Khi ông ta đang cố gắng cạy mở chiếc máy tính, Diễm Nhi bất ngờ xuất hiện. Cô đã đi theo Tư Mã Chấn vì linh cảm thấy có điều chẳng lành. Cô chất vấn Tư Mã Chấn, buộc ông ta phải từ bỏ chiếc máy tính và rời đi.
Sau khi Tư Mã Chấn bỏ đi trong sự thất vọng, Diễm Nhi cầm chiếc máy tính hỏng và nhìn thẳng vào Hàm Dũng khi anh quay về. Cô không chỉ trích, mà chỉ hỏi: "Nếu Số Không là Nền Tảng, thì Thiên Cơ Kế này là gì? Nó có phải là Nguồn Gốc của ngài không?" Lịch, hoàn toàn bị thuyết phục bởi sự thông minh và lòng trung thành của Diễm Nhi, cuối cùng quyết định mở lòng một chút, nhưng vẫn giữ bí mật xuyên không. Anh nói: "Thiên Cơ Kế không phải là Pháp Khí. Nó là một Dấu Hiệu, một biểu tượng về một trật tự Số Học cao hơn, một trật tự mà ta đã từng nhìn thấy. Nó nhắc nhở ta rằng mọi vấn đề đều có thể được giải quyết bằng sự logic, miễn là ta dám đối mặt với Số Không, với sự trống rỗng, và với cả nỗi sợ hãi của chính mình." Lời giải thích này không hoàn toàn là dối trá, nó là sự pha trộn giữa triết lý của Lịch và sự tôn vinh đối với công cụ đã cứu sống anh.