MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ AiChương 2: MÙA HOA LÊ TRẮNG MUỐT

Vườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ Ai

Chương 2: MÙA HOA LÊ TRẮNG MUỐT

911 từ · ~5 phút đọc

Căn nhà của bà nội nằm nép mình dưới chân một ngọn đồi, nơi có những cây lê già nua cứ mỗi độ xuân về lại trổ hoa trắng xóa như những đám mây đi lạc xuống trần gian. Ở với bà, Tô Miên thấy cuộc đời mình như được lật sang một trang mới, dẫu trang giấy ấy vẫn còn vương chút mùi khói bếp và vị chát của những bữa cơm dưa cà.

Buổi sáng đầu tiên ở nhà bà, Tô Miên thức dậy khi tiếng gà rừng vừa gáy rộ. Cô bé thấy bà nội đã ngồi bên thềm, tay thoăn thoắt tước những sợi mây để đan rổ. Ánh nắng sớm len qua kẽ lá, rớt xuống mái tóc bạc trắng của bà những đốm sáng nhảy nhót.

"Bà ơi, để con làm giúp bà," Tô Miên chạy lại, đôi bàn tay nhỏ xíu định cầm lấy sợi mây sắc lẹm.

Bà nội mỉm cười, đôi mắt đầy những vết chân chim hiền hậu: "Thôi, tay con để mà cầm bút. Bà làm quen rồi, da bà dày như vỏ cây rừng, sợi mây này không làm đau được bà đâu."

Nói rồi, bà lấy từ trong túi áo ra một chiếc cặp sách bằng vải bạt cũ, màu xanh của nó đã phai nhạt theo thời gian, có lẽ là di vật từ thời ba của Tô Miên còn đi học. Bà đưa cho cô bé, giọng xúc động: "Sáng nay con đến trường nhé. Bà đã thưa với thầy giáo ở trường làng rồi. Con học muộn hai năm, nhưng bà tin con gái bà thông minh, sẽ đuổi kịp chúng bạn thôi."

Tô Miên ôm chiếc cặp vào lòng, cảm giác như mình đang ôm cả một bầu trời hy vọng. Cô bé chạy ù ra ngõ, định bụng sẽ khoe với Tô Diệc Thành, nhưng vừa đến hàng rào mâm xôi thì thấy anh đã đứng đó từ bao giờ.

Diệc Thành hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ. Trên tay anh cầm một ống tre nhỏ. "Miên đấy à? Anh đợi em mãi. Này, tặng em cái này để mang đi học."

Tô Miên tò mò mở nút ống tre. Bên trong là một cây bút chì gỗ và một cục tẩy trắng tinh. Đối với một đứa trẻ nhà nghèo, đây là những món quà xa xỉ nhất. "Anh Thành... sao anh có tiền mua cái này?"

Diệc Thành gãi đầu, cười hì hì: "Anh đi hái nấm trên rừng từ lúc mờ sáng mang ra chợ bán đấy. Em cứ dùng đi, sau này thành nhà văn thì nhớ viết về anh là được."

Câu nói đùa của Diệc Thành khiến Tô Miên đỏ mặt. Hai đứa trẻ cùng bước đi trên con đường mòn dẫn đến trường làng. Đường đi gập ghềnh, một bên là vách đá, một bên là thung lũng sâu thẳm nơi mây mù vẫn còn bảng lảng. Diệc Thành đi phía trước, thỉnh thoảng lại quay lại nắm lấy tay Tô Miên khi qua những đoạn trơn trượt.

"Em có sợ bị các bạn cười vì đi học muộn không?" Diệc Thành hỏi, giọng anh trầm xuống, đầy sự che chở.

Tô Miên lắc đầu, đôi mắt kiên định: "Em không sợ. Em chỉ sợ không được học thôi. Có bà nội và anh bên cạnh, em thấy mình mạnh mẽ lắm."

Ngôi trường làng chỉ là mấy gian nhà ngói cũ kỹ, nằm dưới bóng của một cây cổ thụ to lớn. Khi tiếng chuông reo vang, Tô Miên rụt rè bước vào lớp. Những ánh mắt tò mò, những tiếng xì xào của đám trẻ nhỏ tuổi hơn khiến cô bé bối rối. Nhưng khi cô ngồi xuống ghế, mở trang vở trắng đầu tiên và đặt cây bút chì của Diệc Thành lên đó, mọi nỗi sợ hãi đều tan biến.

Giờ ra chơi, trong khi các bạn khác mải mê chơi nhảy dây, trốn tìm, Tô Miên lại ngồi lặng lẽ dưới gốc cây, quan sát mọi thứ và bắt đầu nguệch ngoạc những dòng nhật ký đầu tiên. Cô viết về mùi hoa lê trắng, viết về đôi bàn tay thô ráp của bà nội và cả nụ cười của anh Diệc Thành.

Cô bé nhận ra rằng, mỗi con chữ đều có một linh hồn riêng. Khi ghép chúng lại, chúng có thể kể về nỗi buồn của một đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, nhưng cũng có thể thắp lên ngọn lửa ấm áp của tình yêu thương.

Chiều hôm đó, khi tan học, Tô Miên thấy Diệc Thành vẫn đứng đợi mình ở gốc cây đại thụ đầu làng. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng đỡ lấy chiếc cặp sách nặng trĩu của cô. Hai bóng nhỏ liêu xiêu trên con đường mòn, dưới ánh chiều tà nhuộm đỏ cả một vùng trời Vân Nam.

"Anh Thành này," Tô Miên khẽ gọi. "Ơi?" "Em sẽ viết một cuốn sách. Cuốn sách ấy sẽ có tên là 'Mùa hoa lê trắng', vì đó là ngày em được bắt đầu cuộc đời mình."

Diệc Thành nhìn cô bé, ánh mắt anh chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. Anh không biết rằng, sau này khi anh trở thành chủ của những vườn trái cây bát ngát, và Tô Miên trở thành một tác giả lừng lẫy ở Bắc Kinh, ký ức về buổi chiều hoa lê năm ấy vẫn luôn là điểm tựa dịu dàng nhất trong tim họ.