MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ AiChương 3: NHUẬN BÚT ĐẦU TIÊN

Vườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ Ai

Chương 3: NHUẬN BÚT ĐẦU TIÊN

850 từ · ~5 phút đọc

Năm tháng trôi qua như nước chảy dưới chân cầu. Tô Miên giờ đã là một thiếu nữ mười sáu tuổi, mảnh mai và thanh thoát như một nhành mai trắng. Sự bất công của cha mẹ dường như đã lùi xa vào một góc tối trong ký ức, dù đôi khi, những lần họ sang nhà bà nội để đòi tiền hay mắng nhiếc vẫn khiến tim cô thắt lại.

Nhưng Tô Miên không còn là đứa trẻ chỉ biết cúi đầu khóc thầm. Cô học giỏi nhất trường, và quan trọng hơn, cô bắt đầu biến những nỗi đau của mình thành những câu chuyện đầy cảm xúc.

Một buổi chiều mùa thu, khi những lá phong trên rừng bắt đầu chuyển sang màu đỏ ối, Tô Miên hồi hộp đi bộ ra bưu điện xã. Cô đã lén gửi một truyện ngắn có tựa đề "Lời ru của bà" đến một tờ tạp chí văn học dành cho thanh niên ở tỉnh.

Bưu tá là một ông lão vui tính, thấy Tô Miên đến, ông cười khà khà: "Cháu gái nhà bà Tô đấy à? Có thư từ thành phố gửi cho cháu đây này. Hình như là một cái phong bì dày lắm!"

Tay Tô Miên run bần bật khi nhận lấy phong bì. Bên trong không chỉ có một tờ tạp chí in tên cô ngay trang đầu, mà còn có một tờ phiếu chuyển tiền nhuận bút. Đó là số tiền đầu tiên cô kiếm được bằng chính tâm hồn mình – năm mươi tệ. Với một người dân quê lúc bấy giờ, đó là một số tiền không hề nhỏ.

Tô Miên chạy một mạch về nhà, hơi thở hổn hển. "Bà ơi! Con có tiền rồi! Con được in truyện rồi!"

Bà nội đang ngồi bên bếp lửa, ngước lên nhìn cô cháu gái với vẻ ngỡ ngàng. Khi nghe Tô Miên giải thích, nước mắt bà bỗng trào ra trên đôi gò má nhăn nheo. Bà không hiểu hết những gì cháu viết, nhưng bà hiểu rằng con chữ đã bắt đầu đền đáp cho sự hy sinh của hai bà cháu.

"Bà không cần tiền đâu Miên à, con cứ giữ lấy mà mua thêm sách vở," Bà xua tay khi Tô Miên định đưa tiền cho bà.

Nhưng Tô Miên đã có kế hoạch khác. Sáng hôm sau, cô rủ Diệc Thành lên thị trấn. Lúc này, Diệc Thành đã là một chàng trai mười tám tuổi, vạm vỡ và sạm nắng. Anh không đi học đại học mà ở lại làng, nhận thầu lại những mảnh đất hoang để trồng táo và lê. Anh bảo: "Đất không bao giờ phụ lòng người, miễn là mình biết thương nó."

Hai người ngồi trên chiếc xe đạp cũ kỹ của Diệc Thành. Anh gò lưng đạp qua những con dốc cao, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. "Này Miên, em nổi tiếng thật rồi nhé. Sau này có thành nhà văn lớn, đừng có quên cái anh trồng táo này đấy."

Tô Miên ngồi phía sau, tay bám chặt vào yên xe, khẽ cười: "Anh cứ nói vớ vẩn. Em có là ai thì cũng vẫn là con Miên hay ăn táo của anh thôi."

Ở thị trấn, Tô Miên chọn mua cho bà một chiếc áo len màu tím sẫm thật dày để bà mặc khi mùa đông về. Cô cũng không quên mua cho Diệc Thành một bộ dụng cụ làm vườn mới bằng thép tốt.

"Cái này để anh chăm vườn táo cho tốt, sau này còn xuất khẩu ra tận Bắc Kinh cho em ăn," Cô bé hóm hỉnh nói.

Diệc Thành cầm bộ dụng cụ, mắt rưng rưng. Anh không ngờ cô bé nhỏ xíu ngày nào lại tâm lý đến vậy. Buổi trưa hôm đó, họ ngồi bên bờ sông lộng gió, cùng ăn chung một ổ bánh mì khô khốc nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào lạ thường.

"Miên này, em có định thi đại học ở Bắc Kinh không?" Diệc Thành bất chợt hỏi, mắt nhìn đăm đăm vào dòng nước chảy xiết.

Tô Miên lặng đi một lúc. Bắc Kinh xa lắm, xa hơn cả những giấc mơ đẹp nhất của cô. "Em muốn lắm. Nhưng em lo cho bà... và cũng lo cho..." Cô bỏ lửng câu nói. Cô lo cho cả anh nữa. Nếu cô đi, ai sẽ cùng anh trò chuyện mỗi tối bên hàng rào mâm xôi? Ai sẽ là người đầu tiên nếm những quả táo đầu mùa anh hái?

Diệc Thành quay sang, nắm lấy bàn tay gầy của cô, giọng kiên quyết: "Đừng lo cho anh. Em cứ bay thật xa đi. Anh sẽ ở lại đây, làm giàu từ mảnh đất này. Anh sẽ là hậu phương của em. Khi nào em mỏi cánh, cứ quay về, vườn táo của anh luôn chờ em."

Tô Miên nhìn vào mắt anh, thấy trong đó một biển trời mênh mông sự dịu dàng. Cô hiểu rằng, tình cảm của Diệc Thành không phải là sự chiếm hữu, mà là sự nâng đỡ để cô có thể chạm tới những vì sao.