Tin Tô Miên được đăng báo và có tiền nhuận bút bay đến tai ba mẹ cô như một cơn gió độc. Thay vì tự hào, họ lại cảm thấy tức tối vì cho rằng "con vịt trời" này đang giấu giếm tài sản.
Một buổi chiều, khi Tô Miên vừa đi học về, cô thấy ba và mẹ đang đứng giữa sân nhà bà nội, lớn tiếng tranh cãi. Ba cô, ông Tô, mặt đỏ gay vì men rượu, chỉ tay vào mặt bà nội: "Mẹ đừng có bao che cho nó! Nó là con tôi, tiền nó kiếm được phải mang về cho tôi để lo cưới vợ cho thằng Bảo sau này. Mẹ dạy nó thói ích kỷ, có tiền mà không biết lo cho gia đình à?"
Bà nội run rẩy đứng không vững, nhưng vẫn cố che chắn cho Tô Miên: "Anh thôi đi! Tiền đó là nó thức khuya dậy sớm, nát óc mới viết ra được. Nó đã mua áo cho tôi, mua sách cho nó. Anh có nuôi nó ngày nào không mà đòi tiền?"
Tô Miên bước tới, đứng chắn trước mặt bà. Cô nhìn thẳng vào mắt người cha mà cô luôn sợ hãi bấy lâu nay. "Ba thôi đi! Con không nợ ba cái gì cả. Nếu ba muốn tiền, con sẽ đi làm thuê trả lại tiền cơm gạo ba nuôi con tám năm đầu đời. Nhưng tiền của văn chương, con không để ba mang đi đánh bạc hay mua đồ chơi cho em Bảo đâu."
"Chát!" Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Tô Miên. Khóe môi cô ứa máu. Mẹ cô đứng bên cạnh, không một lời can ngăn, chỉ thở dài: "Miên à, con bướng bỉnh thế làm gì? Con gái sớm muộn cũng lấy chồng, học hành viết lách có nuôi sống được ai đâu. Nghe lời ba con đi."
Nỗi đau ở mặt không bằng nỗi đau ở trong tim. Tô Miên cười nhạt, nước mắt rơi lã chã nhưng giọng nói vẫn đanh thép: "Mẹ nhìn con đi. Con là con gái của mẹ, hay chỉ là một món đồ để mẹ đổi lấy sự bình yên cho em Bảo? Từ nay về sau, con không có cha mẹ như các người."
Khi ba mẹ cô hậm hực bỏ về sau khi đã lục lọi khắp nơi nhưng không tìm thấy tiền, Tô Miên gục đầu vào lòng bà nội khóc nức nở. Bà nội ôm lấy cô, đôi bàn tay gầy guộc xoa nhẹ lên má cô chỗ vừa bị tát. "Khổ thân cháu tôi... Đừng khóc, có bà ở đây. Đời người ta hơn nhau ở cái chí, con ạ."
Tối hôm đó, Diệc Thành sang. Anh mang theo một ít dầu gió và một túi táo đã gọt sẵn. Thấy vết sưng trên mặt Tô Miên, tay anh run lên vì giận dữ. "Họ... họ lại đánh em à?"
Tô Miên khẽ gật đầu, mắt vẫn còn đỏ hoe. "Anh Thành, em thấy mệt mỏi quá. Đôi khi em chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này."
Diệc Thành ngồi xuống bên cạnh cô trên bậc thềm đá. Anh không nói những lời an ủi sáo rỗng, mà chỉ lặng lẽ gọt một miếng táo đưa cho cô. "Em nhìn những cây táo ngoài kia xem. Mùa đông chúng bị tuyết phủ trắng, bị gió bẻ gãy cành, nhưng mùa xuân chúng vẫn nở hoa. Vì sao? Vì rễ chúng bám sâu vào lòng đất. Em cũng vậy, Miên à. Nỗi đau này là mùa đông của em, nhưng tri thức và ước mơ chính là cái rễ của em. Đừng để họ bẻ gãy em."
Tô Miên nhận lấy miếng táo, nhai chậm rãi. Vị ngọt thanh của nó khiến lòng cô dịu lại. Cô nhìn sang Diệc Thành, thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng kiên định. "Anh sẽ giúp em," Diệc Thành nói tiếp, "Anh sẽ nhận thêm việc ở trang trại bên kia núi. Tiền kiếm được, anh sẽ gửi cho bà nội để lo cho em đi thi đại học. Em chỉ việc học thôi, những chuyện khác cứ để anh lo."
"Không được, anh Thành! Anh cũng cần vốn để mở rộng vườn mà," Tô Miên phản đối.
Diệc Thành cười, nụ cười hiền lành như nắng mùa thu: "Vườn táo thì năm nào cũng trồng được, nhưng tuổi trẻ của em, ước mơ của em thì không thể đợi. Coi như anh đầu tư vào một 'đại văn hào' tương lai đi. Sau này em giàu, trả lại anh bằng một biệt thự ở Bắc Kinh là được."
Tình cảm của Diệc Thành như một dòng suối mát lành, gột rửa đi những bụi bặm và đau thương mà gia đình đã trút lên đầu Tô Miên. Đêm đó, dưới ánh sao rực rỡ của vùng núi Vân Nam, Tô Miên viết vào trang nhật ký của mình: "Thế giới này có thể bất công với tôi, nhưng cuộc đời đã bù đắp cho tôi bằng bà nội và Diệc Thành. Tôi nhất định phải đến được Bắc Kinh, không chỉ cho mình, mà còn cho tình yêu thương của họ."