Ông nội tôi là người hát hí kịch, ngày nào cũng lên sân khấu diễn vở Bao Công Phá Án. Có một năm, tôi theo đoàn hát của ông nội đến làng Trần Gia để biểu diễn. Sau khi xong việc, nhà chủ giàu có mời ăn tiệc, ông nội tôi uống say bí tỉ, thế là lạc đường trong một khu nghĩa địa. Khi đi ngang qua một ngôi nhà, chẳng ngờ người trong nhà nhìn thấy ông nội tôi, bỗng quỳ rạp xuống trước mặt ông, cầu xin ông giải oan. Tôi biết, người đó đã nhầm ông nội tôi là Bao Công thật. Ông nội tôi vẫn còn say, cứ nhe răng cười to, miệng lẩm bẩm không rõ câu, vừa đi loạng choạng vừa ngâm nga. Nhưng trong lòng tôi thì như cỏ mọc, sợ hãi rờn rợn.