Giới thiệu
Giữa tiết xuân rét ngọt, chị dâu bên nhà mẹ đẻ của Cố Hy Ngôn dắt theo một trai một gái đến nương nhờ. Đường xa gió bụi, thần sắc hốt hoảng, trông đã đến bước đường cùng. Nhưng Cố Hy Ngôn vốn là gả cao, nay còn trẻ đã góa, trong phủ mọi bề đều phải nhìn sắc mặt người khác, không dám tự ý quyết định. Nàng đến cầu xin lão thái thái. Lão thái thái cười hiền từ, lời lẽ uyển chuyển, nhưng ý trong lời thì rất rõ ràng: không được. Bước ra khỏi viện lão thái thái, Cố Hy Ngôn vạn niệm tro tàn. Nàng thực sự không đành lòng đối diện ánh mắt tuyệt vọng u tối của chị dâu và hai đứa trẻ. Đúng lúc ấy, nàng thoáng thấy một bóng người cao ráo, đoan chính — đó là Lục Tam gia của phủ Quốc Công, đích tử danh môn, là hồng nhân trước mặt ngự tiền, tiền đồ như gấm. Từ ngày nàng gả vào phủ, người này chưa từng nhìn thẳng nàng, lúc nào cũng giữ vẻ nhạt nhẽo xa cách. Nhưng lúc này, Cố Hy Ngôn siết chặt khăn tay trong lòng, nghĩ thầm: hay là… thử một lần? …… Về sau, Lục Thừa Liêm đứng dậy khỏi màn gấm, buông một câu: “Ngày mai ta sẽ về bẩm với mẫu thân.” Cố Hy Ngôn nghe vậy, chẳng kịp chỉnh lại y phục, hoảng hốt chống người ngồi dậy: “Cái gì?” Lục Thừa Liêm thong thả chỉnh lại vạt áo, giọng điềm nhiên không gợn sóng: “Nàng đổi tên, đổi thân phận, trước mắt làm thiếp đã. Chuyện về sau, tính tiếp.” Hả? Cố Hy Ngôn sững sờ. Quay đầu nhìn người phụ nữ trên giường với vẻ mờ mịt hoang mang, Lục Thừa Liêm chợt nhận ra điều gì đó, chậm rãi cau mày: “Ý nàng là sao?” Cố Hy Ngôn ấp úng: “Ta… ta phải giữ hiếu cho Thừa Uyên…” Sắc mặt Lục Thừa Liêm đông cứng, rồi cuối cùng cũng hiểu ra. Hắn nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, bật cười lạnh: “Cố Hy Ngôn, nàng vì Lục Thừa Uyên mà thủ tiết, thủ đến tận giường ta rồi sao?” Nam chính trong sạch, nữ chính không. Khi hai người dây dưa, chồng của nữ chính đã bị quan phủ tuyên bố tử vong gần hai năm; xét theo góc độ hiện đại thì không có vấn đề đạo đức. Về sau, người chồng đã “chết” của nữ chính lại quay về, vì thế hai đời chồng trước sau đánh nhau. Nữ chính là tiểu quả phụ hào môn, vốn muốn giữ trinh cho chồng đã mất, nhưng ý chí không vững, tuổi trẻ ham sắc nên bị cám dỗ. Truyện có nhiều thiết lập mang màu sắc phong kiến; tư tưởng của nữ chính cũng tương đối phong kiến (tác giả cũng không chắc lắm, đại khái là vậy?).